Edit: An Tĩnh
Nhiệt độ còn sót lại trên cổ tay bỗng trở nên rõ ràng.
Đầu ngón tay Tạ Ngật Chu khẽ co lại, không rút ra.
Lâm Sơ Vũ quay đầu xác nhận không còn xe, vẫn không yên tâm kéo Tạ Ngật Chu tiến lên một chút: "Cậu…"
Giọng cô mềm xuống.
Vừa ngước mắt, liền đối diện với ánh nhìn của cậu.
Lâm Sơ Vũ khựng lại, lời nói đột nhiên mắc nơi cổ họng, bị cậu nhìn thẳng như vậy khiến đầu óc cô trống rỗng.
Sự im lặng lan ra giữa hai người.
Cho đến khi mu bàn tay bị đầu ngón tay ấm nóng của thiếu niên khẽ miết qua.
Ngón tay cậu cong lại, chạm nhẹ vào cô.
Động tác này Lâm Sơ Vũ theo bản năng hiểu là nhắc nhở, nhắc cô buông tay.
Như vừa tỉnh mộng…
Phần da từng chạm vào cậu nhanh chóng nóng lên, như nước sôi đến điểm sôi, thiếu nữ vút một cái rút tay ra sau lưng.
Nhiệt độ còn vương nơi đầu ngón tay không xua đi được: "Tớ không cố ý…"
Giọng điệu đột nhiên đổi hẳn, lắp bắp, không phải, cô không định đứng gần như vậy, vừa rồi là vì quá gấp mà thôi.
Làn da trắng mịn như sứ dưới nắng gắt dần dần ửng đỏ, Lâm Sơ Vũ ngượng ngùng không dám nhìn cậu nữa nhưng ánh mắt lại vô tình lướt qua bên trái hầu kết của cậu, cạnh đường cong nhô lên ấy có một nốt ruồi nhỏ.
Tạ Ngật Chu ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời một cái, không biết nghĩ đến điều gì: "Cảm ơn nhé."
"Không cần cảm ơn." Cô nhỏ giọng đáp, liếc trộm cậu một cái, Lâm Sơ Vũ thử hỏi: "Vừa rồi có phải dọa cậu rồi không."
"Cũng không đến mức đó."
Trong lúc họ nói chuyện, đèn đỏ lại sắp kết thúc, Tạ Ngật Chu đổi chủ đề hỏi: "Đi đâu vậy."
"Hả?"
"Không phải tiện đường sao."
Lâm Sơ Vũ nghĩ cũng không nghĩ gì mà lắc đầu: "Không tiện đường."
Vừa rồi cô đã vượt ranh giới, bây giờ không dám để lộ thêm chút sơ hở nào nữa.
Muốn để cậu nhìn thấy mình, lại sợ cậu nhìn thấu mình, nhất là sau khi đã hiểu kết quả của việc bị cậu nhìn thấu là gì.
Lâm Sơ Vũ chỉ đại về hướng ngược lại: "Qua bên kia mua chút đồ, đi ngang thôi."
"Đi ngang à." Tạ Ngật Chu xoay người nhìn về phía cô chỉ, nơi cổ họng bật ra một tiếng cười khẽ: "Đường đó đang thi công mà."
Lâm Sơ Vũ mở to mắt nhìn theo hướng cậu chỉ, kết quả chỉ nghe thấy tiếng cười trêu chọc của thiếu niên.
"Đùa cậu thôi."
"Đi đi, đèn xanh rồi." Tạ Ngật Chu kéo nhẹ cổ tay cô, giống như vừa rồi cô nhắc cậu vậy, chạm vào một cái rồi tách ra, lại khiến cả cánh tay cô tê rần. Về sau Lâm Sơ Vũ nghĩ rất lâu, làm thế nào cũng không chắc rốt cuộc cậu có nhìn thấu hay không, bởi vì sau đó cậu nói: "Lâm Sơ Vũ, đi đường vòng làm gì."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!