Edit: An Tĩnh
Dải lụa đỏ chói mắt nơi vạch đích "phạch" một tiếng kéo căng dưới nắng, bị bóng người đầu tiên lao qua dang tay ôm lấy.
Nội dung 3000 mét chỉ thi một lần, kết quả đã có.
Lâm Sơ Vũ đứng ở rìa ngoài đám đông, nhìn các thí sinh phía sau lần lượt cán đích, Sài Mạn Nhi là người thứ ba.
Cô ấy không mặc đồng phục, một chiếc áo thun tay ngắn màu hồng nhạt ôm sát tôn lên đường cong, tóc xoăn nâu hạt dẻ buộc đuôi ngựa cao, rực rỡ phô trương, như một đóa tường vi không đúng mùa nhưng chói mắt.
Khi đó đang thịnh hành oversize, Sài Mạn Nhi ăn mặc nổi bật và xinh đẹp, rất khó để không chú ý đến cô ấy.
Chạy 3000 mét quá mệt, chạy được hết quãng đường đã là rất giỏi rồi, có mấy nữ sinh vừa qua vạch đã ngã xuống, được bạn bè đỡ dậy cho uống nước, nói chạy xong không được ngồi ngay.
Sài Mạn Nhi chống đầu gối cúi người thở gấp, Nhiếp Tư Tư cùng lớp với cô bạn, mang qua một chai nước, cô ấy không nhận, cũng không ngẩng đầu, xua tay nói cảm ơn.
Nhiếp Tư Tư quay lại bĩu môi, khẩu hình ra hiệu: "Tâm trạng không tốt, đừng làm phiền."
Sài Mạn Nhi tỏ tình rồi, Tạ Ngật Chu không đồng ý.
Đó là lời Nhiếp Tư Tư vừa nói với cô.
"Chắc là cậu ta nghĩ mình có cơ hội, dù sao trước đó hai người họ từng có liên hệ ở lớp bồi dưỡng mà." Sau khi chuyển lớp Nhiếp Tư Tư biết chuyện này nhiều hơn chút.
Nói là liên hệ, thật ra chỉ vì Tạ Ngật Chu tính tình tốt, trên người nhiều hào quang nhưng không kiêu, cùng giới hay khác giới đều có thể trò chuyện đôi câu, con gái tìm đến hỏi bài cậu thường cũng không làm mất mặt, huống hồ Sài Mạn Nhi toàn lấy lý do hỏi bài để tìm cậu.
"Nhưng thật ra Tạ Ngật Chu vốn không có ý đó, khai giảng một tháng tớ cũng không thấy họ nói chuyện mấy lần." Thậm chí Sài Mạn Nhi lại đến hỏi bài, Tạ Ngật Chu cũng chuyển cho bạn cùng bàn, nể mặt nhưng không muốn cổ vũ kiểu thị hiếu này.
Thư tình cậu nhận đếm không xuể, ranh giới với chuyện này từ lâu đã rõ ràng.
Không xuất hiện trước mặt thì coi như không biết.
Tỏ tình trực diện thì đáp một câu "xin lỗi", sau đó giữ khoảng cách lễ độ, thỉnh thoảng còn ẩn ý đôi câu, ví dụ như nói đùa rằng trước mắt bản thân ưu tiên việc học.
Trước đó trong một buổi tự học sáng, một nữ sinh chạy thẳng đến trước mặt Tạ Ngật Chu đặt phong thư màu be lên bàn cậu, nói hy vọng cậu đọc xong rồi hãy bỏ đi.
Tạ Ngật Chu hiếm khi không phản hồi ngay, cô gái chạy ra ngoài, cả lớp chỉ thấy cậu mặt không cảm xúc nhét thư vào hộc bàn.
Sau mới nghe nói Tạ Ngật Chu vẫn không đọc, chỉ vì giờ tự học đông người nên không lên tiếng, tan học đã cố ý đợi cô gái đó rồi trả thư lại.
Có người vô tình nghe được cậu nói: "Nội dung loại thư này nên để sau này cho người cũng thích cậu xem thì hơn. Đưa cho tôi rất lãng phí, chúng ta không quen biết, cũng không biết cậu thích tôi ở điểm nào, có lẽ những chuyện trong đó chỉ là ánh hào quang cậu tự dát lên tôi thôi, hai chữ thích này đối với tôi rất quý giá nên tôi cũng rất thận trọng."
Cho nên ngoài cảm ơn và xin lỗi, cậu sẽ không có bất kỳ đáp lại nào khác.
Với bất kỳ ai cũng vậy.
Nữ sinh đó là vậy, Sài Mạn Nhi cũng vậy.
Càng không tồn tại chuyện sau khi chọc thủng lớp giấy cửa sổ vẫn có thể mập mờ làm bạn rồi ôm ảo tưởng.
"Cảm giác hơi tàn nhẫn với người thích cậu ấy, đến bạn cũng không làm được, nhưng hình như lại là đúng." Nhiếp Tư Tư thở dài, "Không lẽ lại nuôi cá à."
"Kiểu người như vậy, càng đến gần càng không dừng được thích."
Đã không có khả năng, chặt đứt nhanh gọn thì tốt cho cả hai.
Lâm Sơ Vũ lại nhìn Sài Mạn Nhi một cái, cô ta ngồi xổm trên bãi cỏ ôm gối, khi ngẩng mặt lên, dường như có vệt nước mắt rất nhạt.
Trên sân cỏ xanh mướt ở sân thể dục đông đúc người qua lại, nội dung 3000 mét nam bắt đầu chuẩn bị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!