Edit: An Tĩnh
"Người người lướt qua đều giống cậu, nhưng cậu là cậu."
*
"Khoảnh khắc cậu thiếu niên đi ngang qua, trong gió thoảng mùi bồ kết rất nhạt, đồng phục xanh sẫm như lá bạc hà bị mưa làm ướt, lạnh, đắng, non nớt, hệt như rung động và mối tình đầu của tuổi mười mấy."
Giọng nữ dịu dàng của đài summer32 hòa theo nhạc không lời vang ra từ tai nghe, Lâm Sơ Vũ nghe giọng điệu quen thuộc ấy mà bước xuống lầu. Tối qua có một trận mưa đêm, lất phất kéo dài đến năm giờ sáng, vệt nước loang lổ dưới đất, trong mũi là mùi đất ẩm ngai ngái.
Đi đến đầu hẻm, thấy hai bà cụ nằm trên ghế bập bênh phe phẩy quạt, đầu ghé sát vào nhau tám chuyện, giọng không to không nhỏ, vừa đủ bay vào tai Lâm Sơ Vũ.
"Con trai nhà họ Tống hư lắm đó, nghe nói lại đánh nhau."
"Chứ còn gì nữa, nhà đó tối qua cãi nhau tới nửa đêm, làm tôi ngủ cũng không yên."
Lâm Sơ Vũ đi ngang qua không đúng lúc, bị đôi mắt tinh ý kia chọn làm đối tượng so sánh: "Ơ, chẳng phải Sơ Vũ đó sao, sớm vậy đã đi học à."
Lâm Sơ Vũ cười gượng hai tiếng, giơ tay chào, tay còn chưa kịp hạ xuống lại được khen: "Ngoan lắm, con vất vả rồi, đi đi con."
Mấy lời đó làm cô có chút ngượng ngùng, cô gái "vâng dạ" hai tiếng rồi bước nhanh ra khỏi hẻm, giọng nói phía sau dần nhỏ lại, chỉ còn nghe loáng thoáng.
"Gia đình như vậy mà dạy được đứa nhỏ ngoan thế này cũng không dễ đâu."
"Chứ còn gì nữa, nghe nói học hành cũng tốt lắm."
Gia đình như vậy? Là như thế nào.
Khu nhà tập thể này quan hệ đơn giản, chỗ nhỏ xíu, chuyện bé như hạt mè cũng có thể bị đem ra nói suốt ba ngày.
Cô và Lâm Thanh Vận chuyển tới chưa lâu, nhưng cũng quen rồi, chẳng qua là nhà họ tái hôn, không giống người ta.
Ánh nắng dịu rọi lên đường nét vai cổ mảnh mai của cô gái, dáng dấp trong trẻo mà không lạnh lùng, rất thuần khiết. Tóc đen buộc bằng dây cột màu xanh, nhịp bước lên xuống, ngôi sao nhỏ rủ xuống từ dây cột tóc lẫn vào cổ áo đồng phục. Trên vỉa hè có một con sâu bò qua, bị Lâm Sơ Vũ vô cảm giẫm lên.
May mà cô đang thất thần nên không nhìn thấy.
Giọng phát thanh vẫn tiếp tục vang trong tai nghe, hôm nay summer32 kể câu chuyện về yêu thầm, d** tai phải lắc lư theo sợi dây trắng. Lâm Sơ Vũ nghe không mấy chăm chú, đại khái là bài gửi của ai đó, được Hạ Do Thanh đọc lên nghe chua chát. Cô đang nghĩ tới chuyện buổi sáng, Lâm Thanh Vận và Hứa Thiệu Quốc lại cãi nhau một trận.
Hôm nay vận may đúng là tệ, đợi hai đèn đỏ, tới ngã tư trước trường trung học số 1 lại bị kẹt, đèn giao thông từ vàng chuyển sang đỏ, tròn trịa sáu mươi giây.
Lâm Sơ Vũ vừa dừng bước đã cảm nhận điện thoại trong túi rung lên, chắc là mẹ con có linh cảm, chuyện cô vừa nghĩ tới đã biến thành tin nhắn gửi tới.
Lâm Thanh Vận: "Chú Hứa của con chiều đổi ca rồi, tối chú ấy đi đón con, nghỉ học nhớ mang hết sách cần dùng về nhà, đừng quên trước quên sau."
Tới đón cô, xem ra đã bàn bạc xong rồi.
Lâm Sơ Vũ thở phào một hơi.
Vậy thì không cần cô đứng ra giảng hòa nữa.
Lâm Thanh Vận và Hứa Thiệu Quốc là gia đình tái hôn từ ba năm trước. Tính tình Hứa Thiệu Quốc khá tốt, bình thường đều là mẹ cô uốn nắn chú Hứa, nhưng chú lại không khéo ăn nói. Lâm Thanh Vận là giáo viên cao cấp tổ Ngữ văn của trường Trung học Thực nghiệm Đinh Nam, khả năng ăn nói và dạy học thuộc hàng đầu, hai người thỉnh thoảng cũng có chút trục trặc nhỏ, lúc đó lại cần Lâm Sơ Vũ đứng ra giải quyết.
Đèn đỏ chuyển xanh, dòng người trước cổng trường dần đông lên.
Lâm Sơ Vũ cúi đầu xác nhận bảng tên, chậm rãi bước vào sân trường, vai bỗng bị khẽ huých: "Này, nãy gọi cậu không nghe thấy à!"
Nhiếp Tư Tư không biết từ lúc nào đã đi song song bên cạnh cô, tay xoay chìa khóa xe đạp, nắng sớm xuyên qua tán lá rải những đốm sáng nhỏ trên gương mặt tròn của cô ấy.
"À, cậu gọi tớ hả." Lâm Sơ Vũ giải thích, "Tớ đang mải suy nghĩ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!