Chương 8: (Vô Đề)

Trước khi lên xe ngựa, ta kéo kéo tay áo cha.

"Cha, có chuyện này con phải thú nhận với cha."

"Thực ra, con cá tổ tông đó hoàn toàn không phải nhờ nước suối Ngọc Tuyền cha gánh về mà sống đâu. Là con lén đổi thành nước giếng nhà mình, còn trộn thêm bột tôm khô con nghiền nữa. Cha đừng trách con lãng phí công sức cha thức khuya dậy sớm gánh nước nhé."

Cha ta nghe xong, vẻ mặt bỗng trở nên hơi chột dạ.

Ông lén liếc nhìn mẫu thân một cái, ghé sát tai ta nói nhỏ:

"Con gái, cha cũng phải thú nhận với con. Thực ra, cha cũng không thật sự ngày nào cũng đi gánh nước suối Ngọc Tuyền đâu."

Ta: ???

Cha ta gãi đầu, khuôn mặt già đỏ ửng lên:

"Cái suối đó xa quá, đi về một chuyến mất nửa ngày trời, mệt c.h.ế. t đi được, vì một con cá mà khổ thế không đáng."

"Sau này cha ra khỏi cửa là đến dưới chân tháp chuông chơi bài với mấy ông lão ở đó, vui lắm! Còn nước ấy mà, đa phần là múc ở cái giếng sau nhà mình, cũng giống như nước con dùng thôi..."

Hả?

Hóa ra cái nhà này, cha lừa mẹ, con lừa cha, cả nhà cùng nhau lừa con cá đó?

Con cá tổ tông có thể sống nhăn răng dưới sự "chăm sóc yêu thương" của cả gia đình ta, quả thực là một kỳ tích của sự sống!

Mẫu thân tuy không nghe rõ chúng ta lầm rầm cái gì.

Nhưng nhìn biểu cảm của hai cha con ta, bà bực mình quệt nước mắt nơi khóe mắt.

"Giờ nào rồi còn đứng đó thì thầm to nhỏ! Tiểu Xuân, vào cung rồi không được vô quy củ như thế đâu đấy!"

"Con biết rồi, nương!" Ta ôm c.h.ặ. t lấy cha mẹ.

"Cha, nương, hai người yên tâm, con sẽ sống tốt! Hai người ở nhà cũng phải giữ gìn sức khỏe nhé!"

Cha ta quệt nước mắt, nhét vào tay Chu cô cô một tờ ngân phiếu lớn.

"Cô cô tâm địa thiện lương, nếu sau này Tiểu Xuân có chỗ nào không phải, xin cô cô giúp đỡ con bé một chút."

Chu cô cô không từ chối, thu ngân phiếu vào ống tay áo, mỉm cười nói:

"Hầu gia nói gì vậy, Tiểu Xuân cô nương vào cung là để hưởng phúc, phúc khí này người khác cầu còn chẳng được ấy chứ."

Tiếng bánh xe lăn lọc cọc, ta nghe thấy tiếng cha đuổi theo xe ngựa từ phía sau.

"Tiểu Xuân! Nhất định phải nghe lời nhé! Phải ăn no! Phải vui vẻ nhé con gái! Hu hu hu..."

Bóng dáng cha mẹ dần xa khuất.

Chu cô cô nhìn ta với vẻ mặt thẫn thờ, cười khuyên giải:

"Cô nương sinh trưởng trong một gia đình tốt, có Hoàng hậu nương nương làm chỗ dựa, tiền đồ sau này của cô nương là không thể đong đếm."

Ta mỉm cười: "Đa tạ lời chúc của cô cô."

Xe ngựa dừng trước cửa cung, đổi sang kiệu nhỏ, đi thẳng đến cung Phượng Nghi.

Khi Chu cô cô dẫn ta vào, Hoàng hậu nương nương đang ngồi trên sập mềm bên cửa sổ, bên gối là một thiếu nữ mặc váy vàng nhạt, tuổi tác xấp xỉ ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!