Ta chống tay lên người hắn, hét lớn:
"Tiền ta đều cho các ngươi, muốn gì cũng được, đừng g.i.ế. c người nữa!"
Trong lòng ta chỉ còn tuyệt vọng.
Đám sơn tặc kia đã g.i.ế. c người đỏ đỏ mắt, vừa muốn tiền, mạng cũng chẳng tha.
Đúng lúc ấy, một đội quan sai ập tới vây quanh.
Bọn cướp dường như không muốn đối đầu với quan phủ, tức tối rút lui.
Ta ôm lấy Hạ Sinh ngồi bệt dưới đất, m.á. u hắn thấm đẫm toàn thân ta.
Ta hoảng loạn đến mất hồn, chẳng hay nước mắt đã rơi từ lúc nào:
"Cầu xin các vị quan gia, cứu hắn... cứu lấy hắn..."
Một cỗ xe ngựa dừng lại không xa.
Phu xe vén rèm xe lên.
Từ trong xe bước xuống một người dáng cao gầy, thân hình thon dài.
15
Trước mắt ta mờ mịt một mảnh.
Nghe thấy tiếng bước chân vững vàng dừng bên cạnh, theo sau là giọng nói trầm ổn mang theo lo lắng vang lên:
"Chuyện dẹp sơn tặc nơi này nên được đưa vào sổ gấp, trước tiên cầm m.á. u cho người bị thương."
Đám quan sai lĩnh mệnh, từ trong lòng ta ôm lấy Hạ Sinh đã hôn mê.
Lưng hắn bị một vết đao c.h.é. m từ bả vai kéo dài tới tận thắt lưng, da thịt lật ngược, m.á. u thịt be bét.
Ta không dám nhìn thêm một cái nào nữa.
Ngồi bệt dưới đất, chân tay mềm nhũn chẳng đứng dậy nổi.
Một chiếc khăn tay đưa đến trước mặt ta.
"Cô nương có bị thương chỗ nào chăng?"
Ta chớp mắt, lau lệ, chợt nhận ra giọng nói ôn hòa kia quen thuộc vô cùng.
Ngẩng đầu nhìn lại, là một gương mặt hơi xanh xao, có vẻ ốm yếu.
Ta sững sờ một hồi, rồi lập tức nghiêng đầu đi, nhận lấy khăn tay lau mặt:
"Không sao cả, đại nhân không cần lo."
"Cô nương đúng là may mắn, đại nhân nhà ta đang trên đường nhậm chức, vừa khéo đi ngang qua nơi này, mới cứu được hai người."
Có một vị quan sai lên tiếng như vậy.
Ta cúi mắt cảm tạ.
Lý tú tài cũng đỗ đạt rồi sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!