Chương 6: (Vô Đề)

Ta không lấy làm lạ, cũng chẳng ngạc nhiên.

Chỉ là trong lòng có chút mơ hồ, lạc lõng.

Cũng may, ta chưa từng để bản thân phải lòng Lăng Diễn.

Tình cảm nảy sinh từ tháng ngày sớm tối bên nhau chỉ khiến tim ta nhói lên một lúc.

Khi người của Tô phủ đến đón ta đi, ta không do dự một khắc nào.

Hắn thi đỗ trạng nguyên, tiền đồ rạng rỡ.

Ta hiểu, vai diễn của ta đã đến lúc hạ màn.

Lăng Diễn vẻ vang về quê, chỉ thấy mẫu thân tràn đầy niềm vui, thư phòng vẫn còn dấu vết có người thường xuyên lui tới đọc sách, mọi thứ trong nhà vẫn y như cũ.

Chỉ có thê tử đã cùng hắn chịu khổ những tháng năm gian nan chẳng rõ đã phiêu bạt nơi đâu.

10

Người đến gặp ta là đích mẫu.

Ta nhìn thấy mẫu thân, sắc mặt bà không tệ, tính tình cũng khá hơn xưa nhiều.

"Thư nhi, con làm rất tốt. Lăng Diễn không những không oán hận nhà họ Tô, trong lòng vẫn còn vương vấn Yên nhi."

Khóe môi đích mẫu mang theo nụ cười nhàn nhạt, bà ta vén tấm khăn che khay bạc.

Trên khay là một hàng thỏi bạc xếp ngay ngắn, sáng lóa.

"Chỉ là con cũng biết, Yên nhi từ nhỏ được nuông chiều lớn lên, không chịu nổi cảnh phải chia sẻ với người khác. Con hiểu được điều này, phải không?"

Ánh mắt ta lướt qua đám bạc, rồi siết c.h.ặ. t t.a. y mẫu thân.

"Thư nhi biết chừng mực."

Ý cười trên gương mặt đích mẫu càng sâu, ra hiệu cho tỳ nữ đưa khay bạc cho ta.

"Mẫu thân biết con là một đứa trẻ ngoan biết nghe lời. Ta đã sắp xếp cho con và mẫu thân thân phận mới, hai người có thể đến một nơi khác sinh sống. Chỉ là... kinh thành này, không cần quay về nữa."

Ta đón lấy hai tờ văn khế mới, trên đó viết tên của hai người xa lạ.

Đích mẫu thổi nguội chén trà nóng trong tay, khi cúi mắt xuống thì thu lại ý cười:

"Con biết ta tin Phật, nhưng phụ thân con thì không. Nếu ta không xử lý ổn thỏa việc của hai người, vậy thì người con gặp tiếp theo, chính là phụ thân con."

Mà nếu thật sự là ông ta, thì người tiếp theo ta gặp e rằng sẽ là Diêm Vương.

Ta chẳng bận tâm đến lời đe dọa ấy.

Được cùng mẫu thân đến nơi khác sống yên ổn, đã là kết cục tốt nhất mà ta mong đợi bấy lâu nay.

Lòng dạ tàn độc như Tô Đình, tự tay g.i.ế. c nữ nhi cũng không phải không có khả năng.

Muốn diệt cỏ tận gốc, vốn chính là thủ đoạn ông ta thành thạo nhất.

Chỉ có đích mẫu là có thể níu giữ ông ta một hai phần.

Tô Đình g.i.ế. c người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!