Nàng khẽ cười:
"Hắn rất kén chọn, từ bút mực giấy nghiên đều phải tỉ mỉ, huống hồ là người đầu gối tay ấp. Không phải thứ gì cũng lọt được vào mắt hắn đâu."
Ta cúi đầu, ném đậu vào giỏ, rất muốn nói một câu: Tỷ tỷ không biết, người khi chưa sa cơ thì có thể chọn lựa, nhưng lúc đường cùng, thì có gì dùng nấy. Lăng Diễn là người biết nhún nhường, có gì dùng nấy, có sao đâu?
Nhưng lúc này không thể kích động.
Mẫu thân ta vẫn còn trong tay họ, ta không thể vì một lời mà đắc tội, càng không thể chỉ để hả giận trong chốc lát.
Tô Vũ Yên đưa tay chỉnh vạt áo của ta:
"Cổ áo lệch rồi, ta chỉnh lại cho muội. Lần sau nhớ tự soi gương mà sửa sang, để người ta thấy thì không ra thể thống gì cả."
Ta ngoan ngoãn gật đầu: "Muội biết rồi, tỷ tỷ."
Nàng mỉm cười, khẽ nhéo má ta một cái rồi xoay người cáo biệt Lăng mẫu.
Lăng Diễn vẫn ngồi trong phòng, không tiễn nàng.
Ta liếc nhìn hắn, thấy trong tay hắn đã có thêm một túi hương tinh xảo, chưa từng thấy qua.
Túi hương ấy giống hệt như Tô Vũ Yên – xinh đẹp, tinh xảo, quý giá.
Vừa nhìn liền biết không phải vật nên vấy bụi trần.
Hắn cúi mắt nhìn túi hương, không biết đang nghĩ gì.
Ta quay về phòng, buộc chiếc túi hương trong giỏ thêu lên thắt lưng.
Chỉ là một cái túi vải thô nhồi ít thảo dược, không có hoa văn gì, cũng chẳng đẹp mắt.
Tự ta dùng thì được, nhưng không định tặng cho Lăng Diễn nữa.
Hắn từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, có thể dễ dàng nhận ra cái gì là thứ tốt.
Lúc sa cơ thì không có lựa chọn, nhưng giờ đã khác.
Ta cũng chẳng muốn vội vã dâng lên thứ vô nghĩa kia nữa.
Huống hồ, Tô Vũ Yên đã có thể chịu đựng sự chán ghét mà bước vào làng quê hẻo lánh, lại bóng gió răn đe ta phải biết thân biết phận.
Điều đó chứng tỏ, Lăng Diễn chỉ là tạm thời lạc vận.
Kỳ thi mùa xuân đã gần kề, ngày hắn trở mình đã không còn xa nữa.
7
Nhưng thời gian càng đến gần, ta lại càng bồn chồn sốt ruột.
Lý tú tài đã xin nghỉ việc ở học đường, chuyên tâm ôn thi.
Lăng Diễn bận rộn hẳn lên, hốc mắt cũng dần dần thâm quầng.
Cả học đường đều dựa vào một mình hắn, hao tâm tổn trí.
Ta đề nghị hắn tạm gác lại chuyện học đường.
Hắn day trán, lắc đầu: "Phụ thân đã mấy tháng không có thư gửi về rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!