Ta khẽ "ừ" một tiếng, đã quen với vẻ lãnh đạm của hắn.
Ngoảnh lại thấy Lý tú tài cũng đang rụt cổ, sắc mặt trắng bệch, mũi đỏ au vì lạnh.
Ta không nhịn được mà bật cười, đây mới là bộ dạng người bình thường bị lạnh chứ.
Lý tú tài thể chất yếu, nghe nói tiền dạy học mỗi tháng đều mua sách, ngay cả thuốc cũng chẳng nỡ mua.
Ta nghĩ một lúc, đưa chiếc ô còn lại trong tay cho ông.
Ông ấy ngạc nhiên nhìn ta:
"Nữ tử thân thể yếu đuối, cô nương nên giữ lấy mà dùng."
Ta nhét cán ô vào tay ông:
"Nhà ta gần, còn nhà ông xa, cầm lấy dùng đi."
Ông ấy còn định từ chối, ánh mắt vô tình lướt qua ta, rơi xuống Lăng Diễn phía sau đang che ô.
Cuối cùng cũng nhận lấy ô: "Hôm khác sẽ đến đáp lễ."
Lý tú tài nói năng ôn hòa, học trò trong học đường cũng không sợ ông.
Ông che ô đi xa dần, ta quay đầu nhìn lại Lăng Diễn, dưới tán ô của hắn vẫn còn trống.
Hắn đứng yên không nhúc nhích, ta nghĩ một hồi, cũng chẳng dám mặt dày đến gần mà khiến hắn chán ghét, bèn nói:
"Về sớm đi, trời tối đường khó đi."
Nói rồi xoay người rời đi, tóc bị gió thổi rối tung, ta đưa tay gạt mớ tóc trước mắt ra.
Cổ áo đột nhiên bị kéo mạnh, thân thể mất trọng tâm mà lùi lại.
Lưng ta đập vào một bức tường người.
Lăng Diễn cúi mắt nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm, thần sắc khó đoán:
"Nàng đúng là hào phóng, ai cũng có thể cho ô."
6
Ta bị hắn kéo vào trong tán ô, đứng vững thân rồi theo bản năng kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
"Không phải cho, mà là mượn. Trong nhà chỉ có hai chiếc ô, sao có thể nói cho là cho."
Dường như ta nghe thấy hắn khẽ hừ một tiếng, bèn xoa xoa vành tai tê cóng vì lạnh, cùng Lăng Diễn chầm chậm quay về.
Đường tuyết trơn trượt, phải bước cẩn thận.
Chẳng hay từ lúc nào, cánh tay ta đã được hắn đỡ chắc chắn.
Đi bên nhau trong tuyết lạnh, bước chân vững vàng, quả thực có vài phần cảm giác đồng cam cộng khổ.
Ta bật cười vì chính ý nghĩ ấy của mình.
Quay sang nhìn hắn, gương mặt nghiêng của hắn hôm nay lại dịu dàng hiếm thấy.
Đông qua xuân đến, quan hệ giữa ta và Lăng Diễn cũng tựa xuân thủy phá băng, không còn là hai kẻ xa lạ cùng chung mái hiên nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!