Chương 2: (Vô Đề)

Ta gục xuống mép giường hắn, cơn buồn ngủ ập đến khiến ta không chống nổi, liền ngủ thiếp đi.

Trong mơ màng tỉnh lại, cổ đau nhức đến mức không thể quay đầu, ta xoa cổ, cố mở mắt ra.

Vô thức nhìn về phía Lăng Diễn.

Lại bất ngờ chạm vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, không rõ đang nhìn ta nghĩ điều gì.

Ta đưa tay lên trán hắn, thở ra một hơi:

"Không sao cả, không phát sốt. Chàng thấy trong người thế nào?"

Sắc mặt hắn tiều tụy, trắng bệch, nhưng lại chẳng hề làm giảm đi khí chất của hắn, ngược lại còn tăng thêm vài phần yếu ớt mà thanh nhã.

"Nàng chăm ta suốt cả đêm sao?"

Ta gật đầu.

Chuyện rõ ràng như vậy mà hắn còn phải hỏi, chẳng lẽ trúng độc một lần làm đầu óc hỏng rồi?

Sắc mặt ta chợt biến, hoảng hốt nâng mặt hắn lên, cuống quýt mở lời:

"Chàng thật sự không sao chứ? Đầu có đau không? Có quên chuyện gì không?"

Đầu óc hắn không thể xảy ra chuyện, hắn phải có tiền đồ, ta mới có thể đón mẫu thân ra khỏi Tô phủ.

Nếu đầu hắn hỏng, thì khác gì đã chết?

Hắn thở nhẹ một hơi, nắm lấy tay ta, gỡ khỏi mặt hắn, thấp giọng nói:

"Ta không sao, đừng lo."

Ta thở phào một hơi, lạnh toát cả người, mồ hôi thấm ướt lưng áo, quên cả rút tay về:

"Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi."

Hắn mím môi, ánh nhìn dành cho ta như mang theo vài phần phức tạp.

Ta không có tâm trí phân biệt trong đầu óc của người thông minh như hắn đang nghĩ gì, liền rút tay về.

Tay hắn khẽ chạm vào, như muốn giữ lấy, nhưng rồi lại rơi lặng lẽ xuống mặt giường.

Ta xoa cổ, cắn răng xoay qua xoay lại:

"Chỗ học đường ta đã nhờ Lý tú tài giúp đỡ mấy ngày, chàng cứ an tâm nghỉ ngơi, dưỡng bệnh cho tốt, những việc khác không cần lo."

Lông mày hắn khẽ động, vẻ tiều tụy trên gương mặt dần dần bị vẻ lạnh lùng thường ngày thay thế.

"Nàng quen thân với Lý tú tài ư?"

Ta nhìn hắn kỳ lạ, chắc chắn lại phải xác nhận xem đầu óc hắn có hỏng không.

"Trong học đường chỉ có hai người dạy học, chàng phải dưỡng bệnh, chẳng lẽ không phải là ông ấy thay chàng sao?"

Ta vỗ nhẹ lên vai hắn, cảm thấy thân thể hắn hơi cứng đờ, nhớ ra hắn không thích tiếp xúc với ta, liền vội vàng rụt tay về.

"Nếu chàng thấy áy náy, vậy mấy ngày tiền dạy thay cứ đưa ông ta là được."

Ta đặt hòm sách của hắn lên đầu giường, tiện cho hắn lấy sách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!