Hắn nhìn ta sững sờ, chẳng phản ứng gì, như bị đần vậy.
"Lăng đại nhân?"
Hắn chớp mắt khẽ, ngón tay nâng lên, nhẹ nhàng chạm vào má ta:
"Vũ Thư, ta tìm được nàng rồi."
Sao lại không giả vờ nữa rồi?
Ta đưa tay lên trán hắn, vẫn còn nóng rực.
Chẳng lẽ thần trí rối loạn, lại bắt đầu nói sảng rồi?
Ta nhìn Lăng Diễn với đôi mắt đỏ hoe, khó hiểu lên tiếng:
"Tìm ta làm gì? Giữa chúng ta có tình cảm gì sao?"
Hắn nhìn ta không rời, nước mắt lặng lẽ trượt khỏi khoé mắt, vậy mà lại bật cười trong cơn tức:
"Nàng muốn nói… nàng chưa từng yêu ta? Đây chính là lý do khiến nàng lặng lẽ biến mất sao?"
Ta sững sờ nhìn giọt lệ rơi trên gương mặt ấy, không thể tin nổi.
Một người như Lăng Diễn cũng có thể thất thố đến vậy sao?
Giọng hắn trầm xuống, như đang lẩm bẩm một mình:
"Không, không phải như thế. Nàng từng toàn tâm toàn ý vì ta, không sợ nghèo khổ, không sợ vất vả... 'Nàng trao ta quả đào rừng đơn sơ, ta nguyện đáp lại bằng cả châu ngọc quý giá'."
"Tấm chân tình ấy, ta đã sớm trao trọn cho nàng."
Giọng nói tắt hẳn, hắn lại hôn mê.
Ta ôm bát thuốc đã nguội lạnh, ngồi nhìn hắn, đầu óc trống rỗng.
"Tiểu thư."
Một tiếng gọi khiến ta giật mình.
Ta đặt chén thuốc xuống, quay đầu lại.
Hạ Sinh bê chậu nước lạnh:
"Đại phu dặn ta lau mình cho đại nhân, mời tiểu thư tạm tránh mặt."
Ta gật đầu qua loa, lảo đảo rời khỏi gian phòng ấy.
Ngoài trời, mưa đã tạnh.
Lăng Diễn nằm mê man trên giường ba ngày liền, thỉnh thoảng tỉnh dậy lại nói sảng, hầu như chưa từng thật sự tỉnh táo.
Ta không đến chăm sóc.
Ngoài đại phu, chỉ có Hạ Sinh ngày đêm bên cạnh, từng đợt từng đợt người đến thăm bệnh.
Không biết Hạ Sinh có nghe được những lời mê sảng ấy hay không, cả người càng thêm trầm mặc, khác lạ.
Cuối cùng, hắn nhịn không được, lên tiếng hỏi ta:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!