Trước mắt ta bỗng xuất hiện một chiếc khăn tay, hắn chỉ vào má ta: "Bột mì."
Ta đỏ bừng mặt, đưa tay lau qua, không nhận khăn.
Hắn khựng lại, rồi thu khăn về: "Những năm qua, nàng sống có tốt không?"
Lông tơ toàn thân ta dựng đứng, ngẩng đầu nhìn hắn.
20
Hắn nhấp một ngụm trà, ngón tay khẽ vuốt ve miệng chén, cúi mắt nhìn vào nước trà:
"Mấy năm trước, Thục quận thay đổi thái thú, phong cách chấp chính khác hẳn người tiền nhiệm. các ngươi liệu có quen không?"
Đây là đang dò xét lòng dân?
Ta khẽ thở ra, gật đầu nhẹ.
Hắn hỏi tiếp: "Ngươi biết được bao nhiêu chữ rồi?"
Hơi thở vừa thả ra liền bị kéo căng lại.
"Thục quận mấy năm nay đẩy mạnh nữ học, không biết hiệu quả ra sao?"
"Cũng tạm ổn."
Trái tim vừa nhấc lên một chút, lại lặng lẽ buông xuống.
"Một mình ngươi bôn ba khắp nơi, không thấy mệt sao?"
Ngực ta khẽ run lên một nhịp.
Hắn bật cười khẽ:
"Nghe nói Vân nương mở một tiệm vải nhỏ, đi đây đi đó tìm thương lái, so giá, mặc cả... thật không dễ dàng gì."
Ta còn chưa kịp buông lỏng, hắn đã đặt chén trà xuống, đột ngột ngẩng đầu nhìn thẳng ta:
"Ngươi, rốt cuộc là đang sợ điều gì?"
"Ngươi..."
Ngươi đã nhận ra ta rồi sao?
Ta chưa kịp nói ra, thì sân viện vang lên tiếng bước chân quen thuộc.
Hạ Sinh toàn thân ướt sũng bước vào: "Tiểu thư, ta về rồi."
Hắn nhìn thấy Lăng Diễn trong phòng, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc.
Ta lập tức kéo hắn ra ngoài:
"Đại nhân sẽ tạm trú ở đây vài hôm. Nước nóng ta đã đun sẵn, ngươi vào phòng tắm rửa thay y phục đi, đừng để nhiễm lạnh."
Hạ Sinh đi vào phòng hắn, ta đứng ngoài hành lang, đầu óc nhanh chóng suy tính.
Lăng Diễn tám, chín phần là đã nhận ra ta, chỉ là cố ý không vạch trần, như đang đùa bỡn một con mèo nhỏ.
Ta xoay người dưới mái hiên, ngoài trời mưa nặng hạt, từng giọt như kết thành màn che.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!