Ca kỹ dừng múa, kính cẩn rót thêm rượu. Đa Nhĩ hãn vương cảm thấy có chút đầu váng mắt hoa, e rằng đã chuếnh choáng say.
Trong chén, rượu "Lê hoa bạch" có màu trắng như hoa lê, ban đầu uống vào cảm giác giống mật, ảnh hưởng của nó rất chậm nhưng cũng rất bất ngờ, không biết khi nào bỗng khiến người ta mê man. Đa Nhĩ hãn vương uống quen loại rượu chiết xuất từ lúa mì của vùng quan ngoại, không ngờ rằng lọa chất lỏng ngòn ngọt như mật này cũng sẽ làm say lòng người. Lúc này híp híp hai mắt nhìn, thấy vạt áo tơ lụa mỏng manh của cô vũ nữ tựa như một vệt sáng lung linh, làm dậy lên trên mặt hồ những làn nước sóng sánh hoa lệ mỹ miều.
Vường Thượng Uyển có vô số lầu gác lộng lẫy tinh xảo, điểm xuyết trong đó là non xanh nước biếc, tiếng đàn hát cất lên bồng bềnh bay bổng giữa làn mưa xuân rả rích như mê ly, như hút hồn con người.
Khung cảnh sông nước như vậy, chẳng trách sẽ khiến người ta uể oải lười nhác. Đa Nhĩ hãn vương thầm nghĩ, Duệ Thân Vương đang ngồi trên ghế cao phía tây kia, thần sắc mệt mỏi chán chường, tựa như đối với vạn vật trên thế gian đều không có nửa điểm hứng thú. Thân là vương gia cao quý của Thiên triều, xuất thân danh giá, lại chẳng có chút hào khí mạnh mẽ của một đấng nam nhi.
Con người như thế cũng chỉ là cái loại vô công rồi nghề, không khỏi khiến cho kẻ suốt đời cưỡi trên lưng ngựa như Đa Nhĩ hãn vương cảm thấy khinh bỉ. Đúng là không đáng so với một Dự Thân Vương, tuổi trẻ tài cao, đối nhân xử thế phong độ hào hoa, thật khiến người người nể phục.
Mái ngự thuyền đã gần chạm đến gầm cầu, có một tên nội đang quan quỳ nơi cầu son, theo đó là hơn mười mỹ nữ, toàn bộ đều vận y áo màu vàng nhạt pha lẫn màu lá mạ thướt tha, thập phần bắt mắt. Hoàng Đế trông thấy, thuận miệng hỏi viên thái giám thận cận Triệu Hữu Trí đang đứng phía sau, mới biết thì ra là mười hai cung nữ được tuyển chọn để ban thưởng cho Đạt Nhĩ hãn vương, hôm nay đến Minh Nguyệt Châu để cử hành lễ ban thưởng, trên đường lại gặp được ngự thuyền.
Hoàng Đế cũng không để ý, ngự thuyền đã chậm rãi lướt qua gầm cầu, hướng vào sâu bên trong hồ Ngọc Thanh. Trên bờ cầu thái giám của ban Ti Lễ thấp giọng ra hiệu mọi người đứng dậy.
Như Sương khẽ cắn chặt hàm răng, thành bại cả cuộc đời chính là ở cơ hội duy nhất này mà thôi.
Nếu không muốn chết đi một cách hèn mọt, vậy, màng phải sống một cuộc đời thật oanh liệt.
Mọi người còn chưa đứng thẳng, nàng đã bật dậy, lướt nhanh đến bên thành cầu, không để cho ai kịp mở miệng kêu, đã lập tức phi thân nhảy xuống hồ. Chỉ nghe "Ùm" một tiếng, nước hồ xanh biếc lạnh lẽo bắn tung tóe bồn phía, tựa như một tấm vải lụa màu xanh cực lớn phất lên, quấn chặt lấy bầu không khí.
Mọi người thét lên chói tai, đến nỗi nghe được cả tiếng vang vọng lại từ xa xa.
Ánh sáng mờ ảo trên mặt hồ cứ xa dần, nước ộc thẳng vào trong khoang mũi khoang miệng, cảm giác nghẹt thở một lần nữa lại lan ra khắp cả tứ chi thân thể. Luồng sáng trên đỉnh đầu dần biến mất, màu sáng xanh dần được thay bằng màu đen hắc ám, ý thức của nàng cũng bắt đầu trở nên mơ hồ.
Lại giống như ngày hôm đó, tuyết lạnh như băng sít chặt lấy cổ họng, không thể nào hít thở, ý thức dần rời đi, rốt cuộc cuối cùng là tiếng bước chân hỗn loạn.
Nàng nhất định sẽ được đền bù như mong muốn.
Tựa như rất lâu rất lâu sau đó, trước ngực thình lình bị đè nén nặng nề, đau đến tận xương. Nàng theo bản năng muốn mở miệng kêu đau, lại bị sặc nước, ho khan kịch liệt, rồi lại sặc ra nhiều nước hơn nữa. Có một người nào đó thấp giọng nói:
"Tốt lắm, không sao rồi."
Nàng ho đến nỗi không mở nổi mắt, toàn thân run lên mãnh liệt, nhổ ra một ngụm nước. Có người dùng ống tay áo vụng về lau mặt cho nàng, lúc này nàng mới mở ra được hai mắt, thì ra bản thân đã nằm trên sàn ngự thuyền, bên cạnh có mấy người vây quanh, xem ra đều là thị vệ. Thị vệ cầm đầu thấy nàng dần dần thanh tỉnh, nhẹ nhàng thở phào, nháy mắt, mọi người đều khoanh tay khom mình cáo lui.
Một góc áo hoàng bào lộ ra từ phía sau bọn thị vệ, chậm rãi tiến đến gần, cuối cùng đứng cách nàng không quá gang tấc. Ô lọng thật lớn cũng theo sau người nọ đi tới, che hết toàn bộ lớp mưa bụi bay không ngớt trên đỉnh đầu. Nàng thấy rõ mũi giày đính ngọc tỉ mỉ, ghép thành những hoa văn vạn thọ, cách nàng gần như vậy, cả nước trên áo nàng cũng đã thấm lên giày của hắn rồi.
Nàng không ngừng được liên tục ho khan, toàn thân run rẩy cơ hồ hít thở không nổi, hơi ẩm lạnh như băng dính trên mặt nàng, nước theo áo lụa mỏng manh tí tách rơi xuống. Nàng có lẽ đã bị mất đi phân nửa sức lực, chỉ nằm co quắp ở đó một mực thở dốc.
Chợt có bàn tay vươn đến, hoa văn Cửu Long màu vàng, cổ tay áo thêu kim tuyến đẹp đẽ, ngón tay tựa như không chút hơi ấm, nâng cằm nàng. Nàng chậm rãi ngẩng đầu, cuối cùng trông thấy một đôi mắt thẳm sâu hun hút, tựa như đã từng quen biết. Có vẻ trong nháy mắt nhìn thấy dung nhan của nàng, trong con ngươi kia chợt lóe lên một ánh nhìn khác thường, giống như là kinh ngạc, giống như là không tin nổi.
Ánh mắt ấy làm nàng thấy đau, nàng cơ hồ nghe được cả mạch đập của mình nảy lên một cái, đột nhiên như có một dòng nước ngập tràn máu nóng ào ạt tuôn vào ngực nàng, là người ấy!
Làm sao có thể là chàng? Làm sao có thể là chàng? Thế nhưng đúng thực là chàng!
Ánh chớp lóe lên như lửa xẹt, thình lình trời đất đều sụp lở, nàng trợn tròn hai tròng mắt, bên tai vẫn còn vọng rõ tiếng mẫu thân thét chói tai:
"Sương nhi!!"
Huyết hải thâm cừu của cả gia đình, máu chảy nhiều như vậy, bắn tóe lên đầy trời, trong tầm mắt chỉ toàn mênh mông một biển máu đỏ rực, phụ thân, mẫu thân, huynh trưởng, tỷ muội,... nhiều người như vậy, nhiều máu như vậy... Mộ thị cả nhà hơn trăm mạng người, máu giăng đầy trời, luôn luôn muốn xô lại, muốn bắn lên...
Nàng đột nhiên rút phắt chiếc trâm ngà, dùng hết toàn bộ sức lức mà đâm hắn.
Dự Thân Vương hét lớn một tiếng " Hộ vệ!", thoắt cái đã vọt tới che chắn trước mặt Hoàng Đế. Thị vệ xông đến càng lúc càng nhiều, vô số người tiến lại lôi nàng đi.
Nàng liều mạng giãy giụa, cây trâm trong tay khua lên loạn xạ, bọn vệ chộp tay đoạt đi, một góc hoa văn cực kỳ bén nhọn không may đâm nàng bị thương, nhưng nàng chẳng thấy đau. Từng giọt từng giọt lách tách rơi xuống, không biết là nước mưa hay là nước hồ, nàng như con thú cùng đường, chỉ muốn cắn xe hết tất thảy mọi thứ.
"Bốp" một tiếng, có người đã tát một cái vào mặt nàng, nàng đứng không vững, cả người ngã về phía sau, có vô số bàn tay giữ nàng lại, rồi có bàn chân còn đá nàng. Nàng thấy mình đã thành một cái bao vải cũ kỹ, còn nghe được cả tiếng sợi dây quấn quanh đứt lìa từng đoạn. Ngay tại thời khắc chớp lóe ấy, chợt nghe một tiếng hét to:
"Buông nàng ấy ra!!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!