Trong điện tràn ngập mùi máu tanh lợm, mà bên ngoài cuộc chiến vẫn kịch liệt như trước, thi thoảng còn có vài ba mũi tên lạc bay vào điện, bởi vì khoảng cách quá xa, lưa thưa không đích, rơi xuống trên nền gạch.
Duệ Thân Vương chẳng buồn bận tâm, chỉ chỉ vào xác Hoàng Đế:
"Đem ném ngoài điện đi, xem bọn chúng còn liều mạng làm cái quái gì?"
Lập tức có người tiến đến lôi Như Sương ra, nàng vẫn nắm khư khư góc áo Hoàng Đế, người đó liền rút đao, đang định chém luôn một nhát, nàng đã thong thả đứng lên, giọng nói lạnh lùng như băng giá:
"Lục gia, ngài chẳng lẽ không thừa dịp này mà trốn đi hay sao?"
Duệ Thân Vương kinh ngạc, chợt cười ầm lên:
"Sao ta phải trốn cơ chứ?"
Nàng rốt cuộc xoay người nhìn thẳng vào gã, trâm cài ánh ngọc màu tím lấp lánh đong đưa, sàn sạt một bên mái tóc. Con ngươi nàng cũng loang loáng, dường như còn mang một nét xinh đẹp quyến rũ khó tả:
"Thập Nhất gia thật đúng là chẳng thông minh chút nào, Lục gia chậm chạp không công thành, chẳng phải là còn kiêng kỵ ngòi bút của sử gia gắn cho hai chữ "giết anh" hay sao? Thập Nhất gia trở mặt một lần này, Lục gia chỉ cần thừa dịp mà tấn công vào thành, ai cũng sẽ không biết Bệ Hạ chết như thế nào, đến lúc đó chỉ có Thập Nhất gia là giơ đầu ra mà gánh tội ác "giết anh" tày trời, còn Lục gia thì cứ ngồi rung đùi mà hưởng "ngư ông đắc lợi".
Chỉ là, Lục gia không cảm thấy, hết thảy này đây đều quá thuận lợi rồi hay sao? "Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng", chính là một chiêu tuyệt sát xưa nay vốn có của Hoàng Thượng."
Nàng chậm rãi gằn từng câu từng chữ:
"Dự Thân Vương giả bại mà đi, anh ta căn bản chẳng hề trúng mai phục, mà chỉ là dẫn xuất đại đội binh, chậm rãi mà dàn thành một lớp giáp sắt bao vây toàn kinh đô này. Cứ cho là Lục gia có ba vạn quân tinh nhuệ, hay là Thập Nhất gia có toàn quyền điều khiển binh mã cửu thành, rốt cuộc cũng chỉ là cá nằm trong chậu mà thôi.
Bởi vì hai vị Vương gia đều là anh em của Hoàng Thượng, nếu như không có tội lớn mưu phản gì, quả thực chẳng có cách nào nhổ có tận gốc, trừ khử tính mạng của các người. Khả năng nhẫn nại của Hoàng Đế người thường sánh không kịp, liều lĩnh một phen, cũng chỉ chờ cho đến ngày này."
Như Sương cười lạnh nhạt, nói:
"Hiện thời chỉ e Dự Thân Vương đã vào đến thành rồi, Lục gia nếu còn muốn giữ cái mạng, mau mau mà đào tẩu đi thôi."
Duệ Thân Vương đột nhiên ngửa mặt cười vang, cười một hồi lâu, mới nói:
"Chỉ bằng cô sao? Ăn vã nói suông mà đòi ta tin rằng Dự Thân Vương có thể khiển binh hùng tướng hậu bao vây kinh đô? Hoàng Đế nếu đã sớm bố trí một chiêu như vậy, làm thế nào còn có ta ngồi chỗ này?"
"Lục gia có thể không tin"
Như Sương chậm rãi nói.
"Kính Thân Vương sẽ không bao giờ giết Hoàng Thượng, lòng dạ cậu ta vốn mềm yếu, dù có di chiếu của tiên hoàng trong tay, bất quá cũng chỉ muốn ép Hoàng Thượng thoái vị mà thôi. Đậy chính là một bước mạo hiểm của Hoàng Thượng, bố trí một tử địa ngầm về sau, tự lấy thân mình làm mồi nhử, hòng dụ Lục gia ngài một thân một mình mà thuận tiện tiến lên.
Lục gia vốn giết không nổi Hoàng Thượng, bởi không đợi ngài tiến vào cung, đại quân của Dự Vương đã sớm vây siết ba vạn kỵ binh tinh nhuệ của ngài đến một giọt nước cũng không rỉ. Hoàng Thượng quả thực tính toán không sai, chỉ là bỏ sót một điểm... đó là em trai của ta, Mộ Duẫn."
Đáy mắt Duệ Thân Vương lóe lên ánh nhìn khó đoán, phỏng chừng là đã chợt hiểu ra cái gì:
"Té ra cậu ta chính là thủ lĩnh quân Kỷ Nhĩ Mậu? Làm khó cho cậu ta phải mang cái mặt nạ giả thần giả quỷ rồi."
Tiếng cười Như Sương khẽ như tiếng thở than:
"Phải, cho nên Dự Thân Vương mới bị trì trệ việc vào thành, là bởi một vạn kỵ binh Kỷ Nhĩ Mậu còn đang cuốn chân anh ta. Dự Thân Vương vốn dụng binh như thần, có lẽ lúc này đã thoát khỏi vướng víu của em tôi, chẳng mấy chốc mà vào đến cung này."
Như thể là muốn chứng minh cho lời của nàng, ngoài cửa Chính Thanh thình lình dậy lên một trận hò hét như thủy triều tới tấp, tiếng kèn loa vang vọng chốn mù sương, ngay cả băng tuyết tựa hồ đều bị thứ âm thanh nền nã này chấn động, tiếp đó là chuỗi âm thanh nặng nề mà vang vang xa xa ... chính là đại đội quân binh của Dự Thân Vương đang dùng khúc gỗ cực lớn mà phá cửa điện Chính Thanh.
Duệ Thân Vương giật nảy lên, phỏng chừng muốn bước xuống khỏi thềm son, nhưng chợt đứng khững lại. Sau cùng, gã hung tợn hỏi:
"Ngươi làm tất cả là vì cái gì chứ?"
Như Sương vẫn điềm tĩnh mà đứng nơi đó:
"Còn các người thì sao? Các người làm tất cả, lại là vì cái gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!