Chàng sốt cao không hạ, bị bệnh nằm liên tục mấy ngày liền, mê man, khi mộng khi tỉnh. Trong mộng, dường như thanh sương chảy tràn trên mặt đất, trăng lạnh như sương. Dưới ánh trăng, thấy nàng áo trắng còn hơn tuyết, tóc mây lõa xõa trên bờ vai, đen ánh như ngọc, mềm mại buông rủ đến tận gót chân. Khe nước tỏa mù uốn lượn... Thình lình, giấc mơ của những ngay ấu thơ lại ùa về, thời tiết rất lạnh, rất lạnh, Tứ ca dạy chàng tập viết, cầm chiếc bút, giúp chàng nắn nót từng chữ... Nhưng trong điện giống như có vết nứt... Lạnh đến nỗi toàn thân chàng đều phát run....
Chàng tỉnh lại từ trong giấc mơ hỗn loạn, Đa Thuận nói câu gì, chàng cũng nghe không rõ, bởi vì cả người đều nóng ran, lại nặng nề thiêm thiếp mê man.
Rất xa rất xa có người đang gọi tên chàng ... Định Loan... Định Loan... Hình như là giọng của phụ hoàng... Nhưng phụ hoàng chưa một lần dịu dàng mà gọi tên chàng như thế... Nhất định là Tứ ca, hồi còn nhỏ, cứ hễ đến thời khắc trong cung tổ chức tiệc mừng quốc khánh, chàng đều lặng lẽ trốn vào một góc, thui thủi không muốn gặp ai. Tứ ca luôn sai người đi khắp nơi tìm chàng, chàng không chịu lên tiếng trả lời, mà thanh âm kia thì vẫn kiên nhẫn không dứt "Định Loan"...
Sau cùng chàng bồn chồn tỉnh giấc, mí mắt nặng nề hé mở, ngọn đèn dầu trong phòng nhỏ như hạt đậu, bóng lửa chờn vờn, ngoài cửa sổ, tiếng mưa rả rích rơi, thu lạnh đến thế. Miễn cưỡng mở to hai mắt, thấy dưới quầng sáng mông lung, hiện ra một khuôn mặt cực kỳ quen thuộc, hoảng hốt cả kinh:
"Tứ ca?!"
Hoàng Đế là cải trang mà đến, Triệu Hữu Trí đứng ngay đằng sau. Thấy chàng tỉnh lại, Hoàng Đế đưa tay đè chàng nằm xuống, hòa nhã nói:
"Nằm đi, đừng động đậy gì cả."
Chàng lại ngọ nguậy muốn đứng lên, Hoàng Đế vận sức vào tay:
"Lão Thất!"
Kỳ thực toàn thân đã mệt mỏi cùng cực, dùng hết sức vẫn bị Hoàng Đế cản lại, chàng rã rời đổ phịch lên gối:
"Tứ ca... Sao huynh lại tới đây..."
"Ta lo lắng lắm, cho nên đến thăm."
Hoàng Đế cười thật điềm đạm, mặt mày vẫn thản nhiên ôn hòa, tựa như vẫn là người anh luôn luôn dốc lòng che chở chàng của mười năm trước.
"Đệ làm sao mà bệnh đến mức này?"
Ngoài cửa sổ giọt mưa tí tách, gió thoảng qua lá trúc, Dự Thân Vương lẩm bẩm:
"Trời mưa..."
"Phải, trời mưa, ban đêm trời lạnh..."
Hoàng Đế giúp chàng chỉnh lại chăn cho ngay ngắn, nhẹ nhàng nói:
"Bệnh của đệ đều là do quá cật lực mà ra, nghỉ ngơi thoải mái vài ngày, an dưỡng cho khỏe lại."
Trong lòng Dự Thân Vương run lên, kêu một tiếng:
"Tứ ca."
Hoàng Đế nắm tay chàng, hỏi:
"Chuyện gì?"
Chàng muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ nói:
"Ý chí của Định Trạm không nhỏ, mọi sự Tứ ca đều phải cẩn trọng."
"Ta biết."
Khóe miệng Hoàng Đế khẽ cong, phảng phất một ý cười lạnh:
"Hắn liều mạng dâng nửa giang sơn cho bọn giặc Hồ((thời xưa chỉ các dân tộc phía Bắc và phía Tây Trung Quốc), hẳn cũng muốn mưu đồ tạo phản."
"Con người Kỷ Nhĩ Mậu trời sinh tàn bạo giảo hoạt, kỵ binh tung hoành, Thiên triều phải liên tiếp tấn công mới có cơ may thắng."
Dự Thân Vương lại hổn hển một hơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!