Chương 20: Khúc vắng xin đừng dắt hơi thu

Sắc trời đã tối, song Dự Thân Vương vẫn lên đường suốt đêm, tức tốc trở về kinh thành. Vệ sĩ hộ tống giơ cao bó đuốc sáng rực, tiếng bước chân nghe ầm ầm. Mảnh trăng non cong cong như chiếc lưỡi liềm ai bỏ quên trên cánh rừng sao, ánh trăng như nước, chiếu vào trên áo mũ binh giáp, trong trẻo lung linh như ngầm chứa đựng cả hơi băng. Mà trong rừng, cây cỏ đều vương những hạt sương đêm, gió mùa thu thổi qua mặt thứ hơi lành lạnh.

Trì Tấn Nhiên cưỡi ngựa đi sau Dự Thân Vương bị gió lùa cho rét run cầm cập, chỉ thấy Dự Thân Vương vẫn phi ngựa như tên bắn, gió thốc tấm áo choàng trên vai chàng bay phấp phới như lá cờ. Ngọn đuốc trên tay quân hầu cũng bị thổi cứ kêu phần phật, ánh lửa chiếu lên khuôn mặt của Dự Thân Vương, tranh sáng tranh tối.

"Vương gia!" Trì Tấn Nhiên thấy thân hình của chàng bỗng nhiên lệch sang một bên, không khỏi cả kinh kêu một tiếng. Dự Thân Vương theo phản xạ ghìm dây cương lại, dựng thẳng thân hình, có vẻ áy náy:

"Xém chút nữa thì ngủ luôn rồi."

Trì Tấn Nhiên nói:

"Vương gia đã quá mệt mỏi, sau khi trở lại kinh thành cần phải nghỉ ngơi một chút mới được."

Dự Thân Vương mạnh mẽ xốc lại tinh thần, đón nhận cái gió mùa thu căm căm một cách nghiêm nghị, cố mở to con mắt trĩu nặng, giọng nói vang vang:

"Trở về kinh lại càng nhiều việc, chỉ e càng không có thời gian mà nghỉ ngơi nữa."

Trì Tấn Nhiên không nhịn được nói:

"Vương gia, việc có lúc nào xong được, tội gì mà phải hành xác mình như thế..."

Dự Thân Vương đáp:

"Ăn lộc của vua, trung tâm báo quốc, cúc cung tận tụy. Ta mà chết đi, thì ngươi vẫn còn phải đọc sách nhiều năm nữa, còn chưa biết sách thánh hiền đã đọc đến đâu rồi đó?"

Trì Tấn Nhiên cười hì hì:

"Ăn lộc của vua, trung tâm báo quốc, đạo lý này đương nhiên ta hiểu mà. Nhưng mà ngài cũng phải ăn ngon ngủ ngon, thì mới hoàn thành nhiệm vụ của Hoàng Đế giao được, chứ không đói bụng, hoặc ngủ thiếu, thì ý chí không ăn thua, rồi mọi việc sẽ thành hỏng bét cả."

Dự Thân Vương rốt cuộc cũng bật cười, Trì Tấn Nhiên lại nói:

"Vương gia thân mang trọng trách, cho nên lại càng phải chăm lo cho chính mình."

Dự Thân Vương đáp:

"Ngươi thật đúng là lôi thôi rông dài quá đi."

Chàng ngẩng đầu lên nhìn ánh trăng đầy trời như sương, chỉ cảm thấy lạnh lẽo thấu xương. Hơn mười kỵ mã bảo vệ xung quanh, trong tiếng bước chân rầm rầm vẫn nghe thấy côn trùng kêu ri ri bên bụi cỏ, hơi thu càng đượm. Không nhịn được huýt sáo một tiếng dài, cao giọng ngâm:

"Tám trăm dặm hàng quân chia thịt, 

Năm mươi dây, đàn bậy biên thành, 

Mùa thu, bãi điểm binh. 

Ngựa chiến "Đích Lư" phi khoẻ, 

Cung giương, sét nổi, giật mình..."

(Phá trận tử – Tân Khí Tật – dịch: thivien. net)

Giọng ngâm đến đoạn này thì không khỏi thấp xuống.

"Đền đáp ơn vua lo việc lớn

Dành cho thân thế được thơm danh..."

Một câu cuối cùng, lại như một tiếng thở than não ruột.

Lúc vào đến thành thì ngày đã rạng, Dự Thân Vương trở lại trước phủ, trong phủ sớm đã có quan viên đứng đợi sẵn chờ hầu. Đợi đến lúc xử lý xong đống công văn, thì cũng đã qua giờ ngọ rồi, chỉ cảm thấy bụng đói như bị đốt, bấy giờ mới truyền dọn bữa trưa. Còn chưa ăn xong, ngoài cửa đã thông báo có thị lang của bộ Hộ và bộ Công đến thăm viếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!