Cây cung nặng tám tạ (120 cân), keo dùng để dán dây cung đặc biệt cứng, thân cung làm bằng trúc đàn sơn màu đỏ thắm, hai đầu gắn sưng tê mạ vàng, loại cung này được gọi là "cung đỏ", theo lệ chỉ có họ hàng phiên vương và các hoàng tử mới được dùng. Hít sâu một hơi, kéo dây cung phải tạo thành hình tròn như mảnh trăng rằm. Cách hai trăm bước, điểm hồng tâm ở trên tấm bia, dưới ánh nắng chói chang trông chẳng khác nào một đóa hoa to đỏ rực màu máu, xòe nở màu sắc vô cùng bắt mắt.
Đầu mũi tên bằng kim loại cắm chuẩn xác vững vàng ngay nơi tâm bia.
Năm ấy, mới năm tuổi học bắn cung, phụ hoàng tay cầm tay, dạy cho chàng cách kéo dây chiếc cung nhỏ được đặc chế. Chiếc lông vũ trắng ở ngay trước tầm mắt, quá gần, mờ mờ như một dải hoa trắng như tuyết, mà cả người thì đã như cái dây cung kia, căng như chão, cảm giác như có thể nháy mắt bắn tung đi bất cứ lúc nào.
"Vương gia."
Hạ Tiến Hầu khom lưng mà đứng, giọng cực nhỏ.
"Trong cung vừa mới truyền chuông trống, hoàng trưởng tử bệnh chết."
Tên lông vũ bay xoẹt như sao băng, kèm theo một tiếng vút dài mà trầm, thế đi cực nhanh, "phập" một tiếng đã cắm sâu trên tâm bia, vài gã nội quan đứng hai bên vỗ tay huyên náo. Chàng nhìn chùm lông vũ hãy còn rung rinh, bờ môi bất chợt nhếch lên, một tiếng cười nhạt. Không thể cẩu thả như vậy được. Chàng là đứa con trai kiêu ngạo nhất của vua cha, vốn từ đầu chàng đã có tất cả, và bây giờ, lại một lần nữa trở về trong tay mình.
Hạ Tiến Hầu còn muốn nói thêm:
"Vương gia, còn có... tin tức từ điện Thanh Lương báo, Thục phi nương nương bị sẩy thai."
Chỉ nghe "xoạch" một tiếng, toàn thân Hạ Tiến Hầu run lên, chính là Duệ Thân Vương đã hung hăng quẳng cây cung đỏ trong tay xuống đất. Chàng cực kỳ tức giận, có điều lại trầm mặc không nói, nội quan đứng hầu bốn phía đều bị dọa choáng váng, Hạ Tiến Hầu khẽ ra hiệu, toàn bộ bọn nội quan vội vàng nối đuôi lui ra.
Duệ Thân Vương chậm rãi ngẩng mặt, nheo mắt nhìn những đám mây trôi trên trời cao, ánh nắng mặt trời vô cùng chói chang, trước mắt chỉ toàn một màu vàng rực, giống như có một cái bao đựng đầy bụi vàng, lúc bấy giờ vỡ bung ra, đâm tung tóe vào trong con mắt khiến người ta không mở nổi.
Cô ta dám, cô ta mà cũng dám... Thật không nghĩ cô ta cũng có cái tâm địa như vậy, chàng căm ghét mà nghĩ, thật là một con đàn bà đáng khinh.
Qua một lúc lâu, chàng mới quay mặt lại, trên mặt lại đã phủ một vẻ lười nhác, thanh âm cũng lại lười nhác như ngày thường:
"Được lắm, rất tốt. Cô ta đã có chủ trương như vậy, tự hủy tường thành, cũng đừng có trách ta đến lúc đó sao không giúp đỡ."
Hạ Tiến Hầu nói:
"Xin Vương gia hãy bớt giận, theo như ý kiến ngu muội của nô tì, việc này chưa hẳn là do chủ chương của Thục phi, chỉ sợ là nương nương hằng ngày sử dụng "Hàn chu hoàn" (loại thuốc đỏ chế từ thủy ngân) có dược tính quá mạnh, mới xảy ra chuyện vừa rồi."
Duệ Thân Vương trầm ngâm nói:
"Loại thuốc này theo lý thuyết thì cũng phải bảy, tám tháng mới đại phát tác, hẳn sẽ không có tác dụng sớm như vậy. Dù cho có may mắn mà sinh con được, thì cũng chỉ là một đứa trẻ đần độn bại liệt trí tuệ. Nếu cô ta đã biết dược tính của loại thuốc này, lại còn cố tình có cử chỉ như vậy, bổn vương quả thực khinh bỉ."
Mặc dù khóe miệng chàng ẩn hiện ý cười, song đáy lòng Hạ Tiến Hầu lại phát lạnh.
Bình minh lên, trong điện Thanh Lương tràn ngập ánh ban mai lại có vẻ yên tĩnh khác thường. Các cung nữ đi đứng khẽ khàng, thổi tắt cây nến trên chiếc giá đã chảy tràn lệ đỏ. Ngự y đang trực lại càng khẽ, lúc nói chuyện trao đổi tiếng cực nhẹ, nhỏ như tự thì thầm với chính mình.
Như Sương tỉnh lại từ trong cơn mê man, khắp người tứ chi trăm mạch cùng từng tấc xương cốt như bị nát thành bột cũng dần dần khôi phục. Thần trí dù không sáng suốt cho lắm, nhưng phút chốc cũng đã nhớ lại được những chuyện xảy ra... Có một sự đau khổ kỳ dị, từ bên trong chậm rãi tràn ra, giống như đang ăn mòn, cứ từng chút tùng chút lộ ra. Nàng thấy như bị bóng đè, cả người nhẹ hẫng tựa lông chim, ngay cả mở mắt cũng chẳng còn sức, cố gắng lắm mới phát ra được vài tiếng mơ hồ, ngay cả nàng cũng không rõ là cái tiếng gì đang phát ra từ bờ môi run rẩy của mình.
Giọng của cung nữ nhỏ mà xa, như cách cả một căn phòng, dội lên ong ong:
"Nương nương, Vạn Tuế gia vừa ra ngoài, là Dự Thân Vương đến."
Dự Thân Vương nghe báo trong cung xảy ra chuyện không may, từ chiều hôm qua đã thỉnh gặp. Mà hơi thở của Như Sương đã như có như không, tình thế nguy cấp, Hoàng Đế vẫn không rời nàng nửa bước, cho nên nào có thể triệu kiến. Đến lúc này bình minh vừa thức, Thục phi hơi có chuyển biến tốt, Hoàng Đế mới cho truyền Dự Thân Vương vào.
Hoàng trưởng tử tuy là mới có ba tuổi, song vì là đứa con duy nhất của Hoàng Đế, rất được yêu thương, lại bạo bệnh mà ra đi, dĩ nhiên Hoàng Đế vô cùng đau lòng. Còn có chuyện của Thục phi, trong vòng một ngày mà đến hai đứa con chết yểu, thương tâm gần chết. Thục phi thì mạng sống mỏng manh như sợi tơ, cả đêm Hoàng Đế không ngủ, khuôn mặt anh tuấn tái nhợt đến dọa người, đáy mắt vằn tơ máu, thân hình tiều tụy đến nỗi không nhận ra.
Dự Thân Vương thấy bộ dạng Hoàng Đế như vậy lo lắng không thôi, kêu một tiếng "Tứ ca" liền im bặt. Hoàng Đế hơi giật mình nhìn chàng, qua một hồi lâu, mới nói:
"Việc này giao cho đệ."
Dự Thân Vương hơi chần chừ, Hoàng Đế nghiến răng nghiến lợi, gương mặt bởi vì giận dữ mà cũng biến dạng:
"Hoàng trưởng tử cùng Thục phi đều bị người mưu hại, dù đệ có muốn tìm ra kẻ đó cho trẫm, xẻo thịt, lột da, cũng chẳng thể làm bớt đi mối hận trong lòng trẫm."
Dự Thân Vương là người cai quản quân cấm vệ, mặc dù là việc liên quan đến cung đình, song một âm mưu đầu độc ghê gớm như vậy, cũng là trách nhiệm của chàng. Cho nên chỉ im lặng mà hành lễ, ý rằng mình tuân chỉ. Hoàng Đế còn đang đi thong thả hai vòng trong điện, thình lình dừng bước, nóng nảy như phát điên:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!