Đêm đã về khuyu, không gian yên ắng không một tiếng động. Từ xa xa vọng lại tiếng "Chuông Thái Bình" điểm sang canh, ba tiếng ngân dài, rồi dần dần lịm tắt. Trong điện không thắp đèn, bóng trăng ngả về tây xuyên qua lớp mành lụa mỏng tang mà rọi vào, ánh thủy ngân chảy tràn trên mặt đất.
Như Sương lại giật mình tỉnh cơn mê, chăn gấm lành lạnh mà mỏng đắp ở trên mình, trông như một cái kén tằm, cuốn chặt làm nàng hít thở không thông. Lòng nàng phập phồng nỗi kinh hoàng, thở phì phò, một lúc sau mới đưa tay sờ soạng bình thuốc. Nàng dốc ngược lọ thuốc một cách gấp gáp, ngón tay run lẩy bẩy tựa hồ cầm không nổi. Vất vả mãi mới đổ ra được một viên, ngậm vào miệng. Hơi thở dần dần ổn định, hương thuốc lạnh lẽo tỏa nhẹ ra từ trong miệng.
Trên lưng, mồ hôi chảy đầm đìa ướt đẫm vạt áo, nàng uể oải nằm sấp trên giường, lòng bàn tay hơi xót lạnh, kiệt sức buông thõng tay xuống, lọ thuốc giờ đã trống trơn.
Bên cạnh, hô hấp của Hoàng Đế vẫn vô cùng bình ổn, nếu không phải đêm khuyu quá yên tĩnh, hẳn sẽ không thể nghe được. Cái loại âm thanh này nàng ghét cay ghét đắng, mỗi thời khắc đêm dài tĩnh mịch, đáy lòng nàng sẽ không đè nén được cái cảm giác phiền muộn vô bờ, kèm theo đó là nỗi hận thù thấu xương của chính mình.
Bấy giờ trong dạ dày lại nổi lên cảm giác cuồn cuộn chỉ muốn nôn ọe, sau mỗi lần uống thuốc, luôn luôn có một khoảnh khắc suy kiệt như thế, giống như tứ chi trăm mạch cũng chẳng còn là của mình, ngay cả cơ thể cũng thấy lơ lửng không thực.
Nàng lẳng lặng nằm một lát, lúc sau thấy đã lấy lại được chút sức lực, bèn im hơi lặng tiếng rời đi. Nương theo ánh trăng mờ ảo mà nhận diện đôi giày thêu hoa kim tuyến của mình, lớp lớp cánh sen óng ánh, ẩn hiện theo từng bước chân, mắt cá chân mịn màng trong suốt cũng lộ ra, tựu như trong đám hoa sen kia nở rộ một bông hoa thanh bạch vô ngần.
Nàng buông rèm mắt xuống, trên đời này đã không còn cái gì là trong sáng hoàn hảo không chút tỳ vết nữa rồi. Cho dù là ánh trăng, khi xuyên qua những lớp mành bạc, cũng chỉ là ánh than tro, nhạt nhòa như ánh đèn lúc mờ lúc tỏ, mông lung đến ngay cả bóng người cũng chỉ như một vài nét phác mờ nhạt.
Nàng bước đi cực khẽ, gần như không một tiếng động băng qua lớp lớp màn trướng. Cung nữ canh giấc còn đang ngồi đánh gật đánh gù bên ngoài điện, nàng ở trong này tiện tay cầm lấy một đèn cầy đựng trong đế hoa trên bàn.
Ban đêm oi ả như thế, ngay cả ánh nến nho nhỏ cũng làm người ta nóng đến khó chịu. Ngọn bấc giữa tâm đèn cháy sáng rực, trông như một đóa hoa nở rộ lung linh, song chỉ trong nháy mắt, đỏ hồng đến cực hạn lại trở về thành tro tàn.
Có ánh đèn sáng ngời bừng lên, cung nữ cũng choàng tỉnh, không nói gì, chỉ khe khẽ vỗ tay gọi người bước vào. Tới hầu nàng là cô cung nữ của điện Thanh Lương tên gọi Huệ Nhi, toan lấy áo choàng khoác thêm cho nàng, lại bị nàng đưa tay ra ngăn lại. Đêm dù chưa khuyu, nhưng vẫn oi bức đến lạ kỳ, ngay cả một ngọn gió cũng chẳng có. Bước ra ngoài điện, một gã nội quan cầm đèn đứng chực, thấy các nàng xuất hiện thì khom người đi trước dẫn đường.
Hành lang hun hút vẫn thật dài, dù rằng mỗi đêm đều đi một lần như thế. Ngọn đèn phía trước chập chờn mông lung, soi rõ nền gạch trơn nhẵn bên dưới cho nàng, đen bóng trong veo. Như Sương bỗng nhiên muốn cười rộ lên một cái. Đêm tĩnh mịch nhường này, một ngọn đèn cứ đi giữa hành lang quanh co khúc khuỷu, quả thực chẳng khác nào cô hồn dã quỷ, lừng lững bay về, im ắng thê lương.
Giữa điện Thanh Lương vẫn còn đốt một ngọn đèn, nội quan cùng cung nữ đều đang chờ hầu ở đó, nàng nói:
"Mọi người đi ngủ cả đi."
Huệ Nhi dìu nàng bước vào phòng, buông tấm màn châu hình mắt lưới cho nàng. Nàng đã buồn ngủ lắm rồi, chỉ nói một câu:
"Thuốc đã hết, bảo bọn họ đem đến một lọ nữa."
Liền nặng nề thiếp đi.
Giấc ngủ hôm nay ngon lạ thường, lúc tỉnh dậy thì mặt trời đã lên quá song cửa sổ, trong một tích tắc nàng chợt hoảng hốt ngơ ngẩn. Giống như ngày còn đang là một thiếu nữ, một lần thức tỉnh sau giấc ngủ trưa giữa khuê phòng trên Tú lâu, bà vú ở phía sau phòng đang chọn thước Phật. Không gian vắng vẻ im lìm, chỉ thấy ánh mặt trời qua song cửa sổ đang lặng lẽ chuyển bóng, chiếu lên bông hoa ngọc trâm cắm trong chiếc bình trên bàn, trắng ngần thanh thoát như ngọc vươn thẳng, đưa hương tinh khiết bay xa.
Nàng nhón tay lấy một nhành hoa, cánh hoa mềm mại khẽ vờn qua bên mặt, làm đầu óc con người trở nên mơ màng.
Bên ngoài song cửa sổ, hoa văn lồi lõm xuyên thấu vào in trên tà áo, gợn trên cánh tay, mỏng manh mà dày đặc quấn quýt, cánh lá dây leo uốn lượn tạo thành những hình thù đủ loại. Từ sâu trong những tàn hoa xanh rậm rịt, ve sầu ngân lên đôi tiếng thong thả. Hình như còn thấp thoáng tiếng nói cười râm ran ở đâu đây, phải chăng là Tiểu Hoàn của nàng cùng vài tên tiểu nha đầu nào đó, vẫn thường tinh nghịch cầm chiếc vợt bắt ve mà nô đùa bên hành lang như ngày xưa? Rồi chỉ chốc lát sau, Tiểu Hoàn sẽ vui vẻ xăm xăm đi vào cùng với một cái lồng mây, bên trong có một chú ve, đặt lên bàn trang điểm cho nàng...
Tiếng ve dần dần dịu đi, trên song cửa sổ dài chạm những hoa văn dày đặc tinh xảo, cột trụ màu son chạm rỗng long phượng kết hợp với nước sơn vàng kim, thứ hoa văn lộng lẫy lấp lánh nhường vậy, đỏ chót ánh vàng, nhìn lâu sẽ như đâm thẳng vào con mắt. Đầu ngón tay nàng nhẹ nới, một cây trâm ngọc hình nụ rất nặng rơi trên mặt đất, một tiếng "cạch" cực khẽ vang lên, rốt cuộc vẫn làm kinh động đến người khác, Huệ Nhi tiến vào:
"Nương nương đã tỉnh?"
Các cung nữ cũng nối đuôi nhau mà vào, bưng cả chậu để rửa mặt, nàng cũng hờ hững mặc cho người ta sửa soạn. Cuối cùng, đến lúc chải tóc, chỉ còn mỗi Huệ Nhi hầu bên cạnh, mới hỏi:
"Thuốc đâu?"
Một lọ sứ nho nhỏ sắc xanh biếc được đặt trước gương đồng, cầm lên tay thấy nhẹ bẫng, Như Sương lập tức mở nắp lọ, đổ ra lòng bàn tay. Lòng bàn tay nàng trắng ngần như ngọc, đựng vài viên thuốc như vậy, lại càng tôn thêm sắc màu đẹp đẽ như minh châu, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, hỏi:
"Làm sao lại chỉ được có năm viên?"
Giọng Huệ Nhi cực thấp:
"Thuốc này bây giờ không dễ chế biến, bên ngoài cũng tiện thể muốn nhắn vào, thỉnh nương nương dùng tạm, đợi đến lúc pha chế được, sẽ đưa tiếp cho nương nương."
Như Sương chậm rãi trút các viên thuốc trở lại trong bình, mỗi một viên rơi vào, lại nghe một tiếng "tách... tách" tựa như rơi thẳng vào lòng người. Nàng nhìn hình ảnh mình trong gương, vốn lông mày nàng nhạt, mí mắt cũng không rõ, cho nên thường dùng con ốc vẽ một đường phẩm xanh đen thật dài, trông càng như lẩn vào tóc mai, lấp ló xinh đẹp.
Phương pháp kẻ mi mắt này nhờ nàng mới ra đời, bấy giờ đàn bà con gái nhà quan ở trong cung ngoài cung cũng đều đua nhau làm theo, được gọi là "tần mi". Nghe đâu cái phương pháp này vừa truyền ra, ở trên chợ bán ốc kẻ mí đã tăng giá lên đến mười kim tiền một cái, thế mà cung vẫn không đủ cầu. Quan Ngự Sử chuyên phụ trách vì chuyện này mà đã đệ trình lên một bản tấu khuyên gián, thỉnh Hoàng Đế ngăn lại.
Hoàng đế bèn ra một cái sắc lệnh, từ nay trong cung không được xài ốc kẻ mí, chỉ có mình nàng là vẫn được dùng như trước. Vẻn vẹn chừng ấy, cục ngân sách vì một mình Như Sương mà mỗi tháng chi ra một nghìn hai lượng để mua phấn kẻ. Hoa phi nghe thế thì mỉa mai, nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!