"Mẹ hiểu rồi."
Cô Như Ca chậm rãi đứng lên, khẽ cười nói: "Niệm Niệm, ra đây đi."
Bên kia, cửa gỗ lại mở ra. Đường Niệm Niệm mặc giá y xuất hiện, nhưng trong nháy mắt nàng đã bổ nhào tới trước mặt Tư Lăng Cô Hồng. Thân thể Tư Lăng Cô Hồng hơi ngửa về phía sau, hai tay vừa vặn ôm nàng vào trong ngực. Lọt vào tầm mắt là đôi mắt trong suốt lại tràn ngập ý cười của nàng.
"Cô Hồng là của ta, chỉ có thể là của ta."
"Được." Tư Lăng Cô Hồng cười gật đầu, sau đó nhìn về phía Cô Như Ca.
Cô Như Ca không có nhiều lời, nhẹ rũ mắt, khóe miệng cong lên thành một nụ cười thoải mái vui mừng nhưng ẩn ẩn chút bi ai. Bà đi đến phía trước tàng cây, hai tay kết ấn, giữa mi tâm loé lên một vầng sáng âm u. Không lâu sau, chỉ thấy trong gốc cây bay ra một luồng sáng màu đen.
Cô Như Ca mở mắt, một tay nắm giữ bóng đen mông lung, nhìn hai người đang ôm nhau trước mặt, cười yếu ớt nói: "Năm đó khi rút tình hồn ra, mẹ đã định tiêu huỷ, đáng tiếc lực bất tòng tâm. Về sau nơi giấu cũng chỉ có mình mẹ biết được, vốn định cho đến lúc chết cũng không cần dùng đến…"
Bà cười, tay khẽ run lên, bóng đen tình hồn liền chui vào mi tâm của Tư Lăng Cô Hồng.
Thân thể Tư Lăng Cô Hồng hơi chấn động, hai tròng mắt tràn ngập khói đen, sau đó tràn ra xung quanh, lan về phía đôi mắt mở to của Đường Niệm Niệm, ma mị quỷ dị.
Hắn cúi người, mi tâm cùng nàng chạm nhau.
Trong chớp mắt, Đường Niệm Niệm rõ ràng cảm giác được điều gì đó, nàng không chút chống cự mặc hắn hành động. Hai tay ôm eo hắn, hơi rướn người về phía trước hôn một cái lên môi hắn.
Một chữ triện từ mi tâm của hắn nhập vào mi tâm nàng, tình chú hoàn thành.
Vòng tay Tư Lăng Cô Hồng ôm nàng hơi căng thẳng, để mặc nàng hôn mình, đôi mắt nhìn sang Cô Như Ca đứng bên cạnh cây cổ thụ.
"Ông ta ở Bắc Ương Điện." Một câu nói truyền vào trong đầu bà.
Mi mắt Cô Như Ca run lên, sau hóa thành bình thản không gợn sóng, nhu hòa cười khẽ, xoay người đi xuống chân núi.
Nhìn bà rời đi, Tư Lăng Cô Hồng ôm lấy Đường Niệm Niệm, rồi đi về phía phòng nhỏ. Đường Niệm Niệm khẽ thở gấp một hơi, đôi mắt khẽ chớp, "Cô Hồng?"
Tư Lăng Cô Hồng cúi đầu nói: "Động phòng."
Hai chữ rõ ràng tràn đầy sắc mị, song từ miệng hắn nói ra lại cực kì thành kính quý trọng.
Đây là ngày hai người bọn họ kết hôn, có lẽ đối với người khác chỉ là nghi thức phiền toái, nhưng ở trong mắt bọn họ đều có thể nhìn ra sự thoả mãn và vui mừng. Hắn muốn cưới nàng, nàng muốn gả cho hắn, kết thúc buổi lễ, hạ tình chú, vào động phòng, ở trong mắt hai người tất cả đều đã trọn vẹn.
"Được." Đường Niệm Niệm cong môi gật đầu.
Không cần hỏi nhiều, nàng biết được hắn sẽ không làm nàng bị thương, lại càng sẽ không làm tổn thương đứa nhỏ của bọn họ.
Bắc Ương Điện.
Lúc Tư Lăng Cô Hồng rời đi, đám người Chu Diệu Lang cũng bắt đầu thu thập tàn cục.
Đám tân khách vô lực nằm dưới đất này cũng không phải trúng kịch độc, mà chỉ là mê dược làm người ta vô lực mà thôi. Nghĩ đến suy tính ban đầu của Tư Lăng Hoài Nhân chẳng qua chỉ là muốn cho bọn họ xem một hồi kịch cha hiền con phản do y tự biên tự diễn, để thế gia trong thiên hạ làm chứng.
Chu Diệu Lang mang người tới cho khách nhân uống giải dược, sau đó phóng ra nguyên lực nói: "Như chư vị tận mắt nhìn thấy, thực lực của tân gia chủ căn bản không cần thiết phải hạ dược hãm hại chư vị, chư vị bị trúng thuốc là bởi vì Tư Lăng Hoài Nhân, tất cả đều là do ông ta tự biên tự diễn, một ngàn người kia đã sớm mai phục ở xung quanh, chỉ để sát hại tân gia chủ.
Mong chư vị sau khi rời đi mời ăn nói cẩn thận, đừng để chân tướng giả dối mê hoặc."
Mọi người nghe vậy, chỉ phụ họa lung tung gật đầu nói phải, sau đó được tỳ nữ tiễn ra ngoài.
Chúng tân khách rời đi, Chu Diệu Lang lại phân phó người bắt đầu khuân vác thi thể, đồng thời thu thập đống hỗn loạn.
Lúc này, Thù Lam cùng chị em Diệp thị cũng dọn dẹp tiền điện, lại nhìn đến dưới đất toàn là máu tươi, ba người đều chỉ hơi hơi thay đổi sắc mặt một chút, rồi liền khôi phục nguyên trạng.
Chị em Diệp thị lại trực tiếp quay chung quanh Chu Diệu Lang, líu ríu hỏi cảnh yến hội lúc đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!