Chương 75: Tình Chú – Vĩnh Viễn, Ta Đều Muốn Nàng

Edit by: SongTuyen & Tiểu Ngọc Nhi

Bên trong tân phòng, tràn ngập ánh sáng nhu hoà của dạ minh châu.

Đường Niệm Niệm ngồi trước bàn, hai tay chống cằm, hai mắt ngây thơ không gợn sóng, không biết thần trí đã bay tới nơi nào rồi.

"Tư Lăng Cô Hồng" vừa bước vào thì nhìn thấy một màn này.

Cô gái mặc y phục đỏ tươi, tóc mai đen óng búi lên tinh xảo, còn lại chia ra xoã xuống trên vai, đỉnh đầu chỉ đội mũ phượng bằng vàng, bức rèm chân trâu hạ xuống, nửa che nửa đậy dung nhan tinh xảo. Dưới ánh sáng nhu hòa, cơ thể cô gái cũng giống như khí trời thản nhiên ôn nhuận, khiến dung nhan xinh đẹp của nàng càng thêm không thật, đôi mắt ngây thơ mơ màng lại làm cho người ta cảm thấy nàng có khả năng sẽ tuỳ thời biến mất.

Mắt "Tư Lăng Cô Hồng" tối lại, bước chân ban đầu vốn nhẹ nhàng giờ không khỏi nhanh hơn, tay áo mới vừa nâng lên lại ngừng thật lâu rồi bỏ xuống. Một khắc kia, hắn thật muốn ôm nàng vào lòng ngay lập tức, cảm nhận nhiệt độ cơ thể và sự chân thực của nàng.

"Trang chủ." Thù Lam đứng một bên hầu hạ Đường Niệm Niệm, nhìn thấy "Tư Lăng Cô Hồng", cười nhẹ bước về phía hắn hành lễ nói: "Ngài đã tới, tiểu thư chờ đã lâu".

Nàng nói xong cũng tự giác rời khỏi tân phòng.

Lúc này, Đường Niệm Niệm ngồi ở trước bàn nghe vậy ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo hoàn toàn lộ ra trước mặt hắn. Hắn thoáng chốc chợt cảm thấy khó thở.

Đường Niệm Niệm nhìn hắn một lúc, vẻ mặt lạnh nhạt, sau đó khẽ chớp mắt.

"Tư Lăng Cô Hồng" chậm rãi tiến lên, môi khẽ cong, đưa tay định ôm nàng.

Nhưng ngón tay còn chưa đụng đến góc áo đã bị giọng nói lạnh nhạt của nàng ngăn lại.

"Ngươi không phải Cô Hồng."

Đường Niệm Niệm không đứng dậy, chỉ thản nhiên nhìn hắn, trong mắt tràn đầy bất mãn nói: "Không được giả mạo khuôn mặt Cô Hồng"

"Tư Lăng Cô Hồng" thu hồi tay, yên lặng một lát. Sau đó cúi đầu cười ra tiếng, tiếng cười réo rắt trong sáng, là giọng của Tư Lăng Cô Hồng nhưng lại mang theo vẻ tà mị mà hắn chưa từng có.

Đường Niệm Niệm khẽ nheo mắt.

Bên kia "Tư Lăng Cô Hồng" lập tức lên tiếng nói: "Tiểu tẩu tử, ta gỡ xuống là được, tẩu đừng ra tay, đệ đệ đánh không lại tẩu."

Giọng nói này vẫn thuộc về Tư Lăng Cô Hồng, song bây giờ giống như tình nhân thân mật thì thầm, lại giống như tà mị làm nũng, có chút ủy khuất, lại có một vẻ tao nhã khác.

Sau khi nói xong, hắn đưa tay lên mặt gỡ xuống một thứ, thứ kia là chiếc mặt nạ màu trắng mỏng như cánh ve lại như có dòng nước chảy qua. Cùng với mặt nạ rơi xuống, chỉ thấy nam tử mặc hỉ phục màu đỏ kia chính là Tư Lăng Quy Nhạn.

Ánh mắt Đường Niệm Niệm dừng trên mặt hắn rồi chuyển sang chiếc mặt nạ, đáy mắt loé sáng.

Từ khi Tư Lăng Quy Nhạn tiến vào, luận về dung mạo tư thái giọng nói hay hơi thở đều không có sơ hở nào. Tuy nhiên hắn không biết rằng, mắt Đường Niệm Niệm không chỉ nhìn thấy những điều đó. Tư Lăng Cô Hồng vốn là thiên ma độc thể, quanh thân dày đặc khí độc đến gần như ngưng tụ, song khi hắn tiến vào thì quanh người chỉ có chút thiên ma độc mờ nhạt, hơn nữa còn hỗn tạp nhiều loại độc khác.

Chỉ liếc mắt một cái, Đường Niệm Niệm đã biết hắn không phải Tư Lăng Cô Hồng.

Nhưng không thể không nói khối mặt nạ này công hiệu thực sự rất cao. Ngay cả chị em Diệp thị canh cửa, cùng Thù Lam ở trong tân phòng vừa rồi, thái độ của ba người vậy mà không hề có nửa phần hoài nghi, cũng không hề phát hiện nửa điểm sơ hở.

Tư Lăng Quy Nhạn nhìn vẻ mặt của nàng, khóe môi cong lên: "Mặt nạ này tên là thiên huyễn, chỉ cần lấy máu của người muốn giả trang nhỏ vào trong đó rồi mang lên mặt là có thể hoàn toàn ngụy trang thành người nọ, bất kể dung mạo, giọng nói, hay hơi thở."

"À…" Đường Niệm Niệm gật đầu.

Tư Lăng Quy Nhạn tiếp tục nói: "Đệ và đại ca là anh em ruột thịt, hơn nữa đệ có tu luyện một loại công pháp tên là Mê Huyễn Mị Thuật, cho nên để đệ giả dạng ca ca là thích hợp nhất."

"Ừ……" Đường Niệm Niệm vẫn chỉ thản nhiên gật đầu, sau đó duỗi tay ra, chiếc mặt nạ màu trắng kia liền rơi vào tay nàng, thần sắc không thay đổi nói: "Của ta".

Tư Lăng Quy Nhạn bỗng chốc cười khanh khách.

Đường Niệm Niệm thu mặt nạ vào tay áo, thực tế là đã cất vào nội giới. Nàng thản nhiên nhìn hắn, bộ dạng kia giống như đang nói: đây là của ta, sẽ không trả lại.

Tư Lăng Quy Nhạn yên lặng cười cười, cũng không định lấy về, không chỉ vì biểu tình của Đường Niệm Niệm đã khẳng định cho hắn biết hắn không có khả năng đòi lại, mà còn vì vật đó vốn không phải của hắn. Hắn thản nhiên ngồi xuống ghế cười nói: "Tiểu tẩu tử còn chưa nói cho đệ biết, tẩu làm sao nhận ra sơ hở? Chuyện này trước đây chưa từng xảy ra a."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!