Edit: Trinh Nguyen
Beta: Tiểu Ngọc Nhi
"Chết…" Nói ra chữ này, hai hàng chân mày của nữ tử hơi nhíu lại, mang theo bi thương vô tận cùng ung dung tiêu sái, "Chết cũng tốt, cho dù kiếp sau có phải đuổi theo ngươi thì sao, đã quên hết toàn bộ chuyện của kiếp này thì ta là ta, cũng không còn là ta, ngươi cũng vậy, nói không chừng kiếp sau ngươi cũng chỉ là một người bình thường…"
Vẻ mặt ngụy trang ôn nhu của Tư Lăng Hoài Nhân theo lời nói của nàng biến mất không còn một mảnh, y cười lạnh nhìn nữ tử, rồi nói: "Yên tâm, bổn tọa sẽ không chết dễ dàng như vậy, ngươi cũng sẽ không, Hồng nhi là con của ta, sớm muộn gì… nó… ngươi… Còn cả những thứ này…"
Giọng y đứt quãng, hình ảnh cũng chầm chậm tiêu tán, chỉ có một mình nữ tử nghe được lời nói sau cùng của y, vẻ mặt nàng tràn đầy sương lạnh, ở nơi sâu nhất trong đáy mắt chất chứa bi thương vô tận.
Nữ tử này có khuôn mặt giống Cố Tịch Nhan như đúc, nhưng thần thái cử chỉ lại hoàn toàn bất đồng, khiến người ta chỉ cần liếc mắt một cái liền biết đây không phải Cố Tịch Nhan...
Về sau hình ảnh càng thêm mơ hồ, vỡ vụn, hoà với tiếng kêu khóc thê lương của các oan hồn, oán hận tuyệt vọng gào thét:
Giết! Giết! Giết! Giết ông ta!
Cứu ta, ai đến cứu ta! Đừng giết ta, đừng!
Phụ thân là người xấu, người xấu đáng chết! Đáng chết! Đáng chết ——!
Giết hắn! Mau! Giết ông ta!
Giết ——
Đường Niệm Niệm nhìn quá sâu, thừa dịp tinh thần nàng nhất thời hỗn loạn, oán khí của những tàn hồn hung mãnh xông vào, bám chặt lấy nàng.
Giết!
Tà ác, máu tanh, thù hận, sợ hãi, tuyệt vọng…
Vô vàn cảm xúc tiêu cực quấn lấy khiến Đường Niệm Niệm nhất thời không thoát ra được, rên lên một tiếng, khó chịu nhíu mày.
Tư Lăng Cô Hồng đang ôm nàng ngủ thoáng chốc cảm nhận được dị động của nàng, hắn mở bừng mắt nhìn nàng trong lòng, thấp giọng kêu: "Niệm Niệm?"
Đường Niệm Niệm cũng nghe được tiếng gọi ẩn chứa sự khẩn trương và lo lắng của hắn, nhưng lúc này nàng không có cách nào mở mắt ra, chỉ có thể toàn tâm chống đỡ tâm ma hung mãnh.
Đột nhiên...
Một tiếng hô nhỏ không hiểu từ đâu truyền vào trong đầu nàng, rõ ràng không tiếng động nhưng quỷ dị là nàng lại "nghe thấy".
Một tiếng này giống như giọt nước mưa rơi xuống mặt hồ, gợn sóng lăn tăn tản ra bốn phía.
A a a a a ——!
Tất cả tàn hồn dường như cảm giác được vật gì cực kì đáng sợ, toàn bộ lập tức thoát khỏi linh thức của Đường Niệm Niệm, trở về bên trong hộp ngọc đen. Tất cả khôi phục sự im lặng vốn có, Đường Niệm Niệm cũng thanh tỉnh một chút. Cũng trong lúc này, dưới sự bao trùm của linh thức, nàng nhìn thấy thân ảnh Tư Lăng Hoài Nhân đang nhanh chóng đi về hướng này. Đường Niệm Niệm lập tức thu hồi linh thức, mở mắt ra.
Bên trong Triều Tịch Các, Cố Tịch Nhan vốn đang nằm ngủ trên giường, ngay khi Đường Niệm Niệm thu hồi linh thức, đôi mắt ả hơi giật giật, nhưng vẫn không hề mở mắt.
Tất cả mọi chuyện phát sinh cực nhanh, từ lúc linh thức của Đường Niệm Niệm tản ra đến khi thu hồi chỉ trong vài cái hít thở. Hình ảnh nhìn thấy ở tế đàn trong lòng đất dường như diễn ra trong một khoảng thời gian rất dài, nhưng thực chất chỉ xảy ra trong một cái chớp mắt mà thôi.
Đường Niệm Niệm vừa mở mắt liền nhìn thấy đôi mắt đen tràn đầy lo lắng của Tư Lăng Cô Hồng, mãi đến khi nàng nhìn vào đôi mắt đó, sự âm trầm thâm sâu trong mắt hắn mới nhạt đi một ít, ôm chặt lấy nàng, giọng nói trầm thấp có chút khàn khàn, "Niệm Niệm, khó chịu ở đâu?"
Hắn cụp mắt xuống, hàng mi che lấp u quang nhè nhẹ phát ra. Dù chỉ là một tiếng rên nhẹ khó chịu hay một cái nhíu mày của nàng cũng làm cho tim hắn thắt chặt lại.
Vẻ mặt Đường Niệm Niệm còn có chút ngơ ngác, không hề phát hiện sau khi nàng mở mắt ra, trên giường mới tiêu tán cảm giác yên tĩnh làm cho người ta sợ hãi đến cực hạn.
Nàng cúi đầu, thò tay vuốt ve bụng, dường như có thể cảm nhận được một chút dị động vừa rồi.
"Niệm Niệm?" Tư Lăng Cô Hồng nâng khuôn mặt của nàng lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!