Chương 73: Chân Tướng

Edit: Băng Hạ Vũ

Beta: Tiểu Ngọc Nhi

Đảo mắt đã qua nửa tháng, trong không khí bận rộn vừa khẩn trương lại vừa vui mừng, cũng chỉ còn năm ngày nữa là tới ngày trăng tròn.

Sau nửa tháng, trong Vô Ngân Sâm Lâm thỉnh thoảng có thể nghe được tiếng thú rống chim gáy, chỉ thấy một đám người ngựa từ bốn phía chạy tới. Đều là khách được phát thiệp mời nên Tư Lăng gia tộc cũng thay đổi phong cách trang nghiêm cổ xưa mà nhuộm mấy phần náo nhiệt vui mừng.

Hôm đó, dùng xong đồ ăn sáng, Tư Lăng Cô Hồng một mình ra ngoài thật sớm. Đường Niệm Niệm bị Chu Diệu Lang kéo vào sương phòng thử mấy bộ giá y mà các nàng khâu vá mấy ngày liên tiếp mới tạo được. Giá y này nhìn giống hệt bản vẽ. Bất kể là từ nguyên liệu hay là chi tiết hoa văn rất nhỏ trong đó cũng cực kỳ tinh xảo.

Đường Niệm Niệm mặc dù không thích bị người khác vây quanh đụng chạm nhưng thấy mấy người vẻ mặt tươi cười vui mừng pha lẫn mong đợi chuẩn bị ình, lại liếc thấy những dấu đỏ lưu lại trên ngón tay bọn họ, Đường Niệm Niệm cụp mắt, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên, để mặc cho họ làm. Lúc thì giơ tay lúc thì xoay người rất biết điều làm cho các nữ nhân kia cũng có chút thụ sủng nhược kinh.

Bọn họ đều biết nàng không thích đeo quá nhiều nữ trang trên người, nhưng là mang ay mắn nên phải đeo lên, cũng một mực giản lược.

Đợi mấy nữ nhân dừng động tác sau đó đứng sang một bên nhìn Đường Niệm Niệm một thân hỷ phục trước mặt, trong mắt loé lên vẻ kinh diễm, cảm thán.

Dung mạo Đường Niệm Niệm vốn thanh nhã diễm lệ, xinh đẹp vô cùng, tạo cho người khác một cảm giác giống như thủy tinh điêu khắc trạm chổ mà thành. Cho dù đã mang bầu gần bốn tháng nhưng bụng nàng không hề lộ rõ. Lúc này, mái tóc nàng vẫn là kiểu tóc buộc đơn giản thường được Tư Lăng Cô Hồng làm, để ở sau lưng. Y phục đỏ đẹp mà không tục, mị hoặc nhưng không yêu diễm mặc trên người nàng càng làm nổi bật lên làn da trắng trong suốt, gò má trên mặt vì vậy mà đỏ ửng, hai mắt trong trẻo tĩnh lặng, khóe miệng nhẹ nhàng mỉm cười. Dáng người nhỏ bé cân đối, bờ vai như điêu khắc, eo thon nhỏ.

Nàng như vậy, chỉ lẳng lặng đứng ở đó thôi đã khiến cho người ta nhìn thất thần rồi, tựa như tiên trong tranh không thể chạm tới.

"Tiểu thư, thật đẹp! So với lần trước còn đẹp hơn!" Thù Lam tán thưởng nói. Nàng nói rất thật lòng thật tâm.

Ban đầu khi xuất giá ở Đường Môn, thân thể Đường Niệm Niệm giống như liễu yếu đào tơ, da thịt tái nhợt, mặc y phục đỏ tuy khiến nàng tuyệt mỹ vô song nhưng lại yếu đuối giống như chớp mắt liền có thể theo gió bay đi. Nàng lúc này da thịt hồng nhuận, cả người tràn đầy sức sống, phong hoa tuyệt đại.

"Chủ mẫu thật xinh đẹp!" Chị em Diệp Thị đồng thanh.

Đường Niệm Niệm chớp chớp mắt sau đó nở nụ cười: "Ta biết"

Nàng cũng biết dáng người dung mạo mình bây giờ rất đẹp.

Vừa nghe nàng thẳng thắn như vậy, bốn nàng bỗng chốc phì cười ra tiếng, nhất thời cả sương phòng tràn ngập tiếng cười trong trẻo dễ nghe của nữ nhân.

Đợi Tư Lăng Cô Hồng trở lại đã là buổi trưa, lúc này mấy nữ nhân giúp Đường Niệm Niệm thay lại xiêm y rồi tự giác ra ngoài sửa lại một số đường nét cho tinh xảo hơn một chút.

Trước khi đi trong tay Đường Niệm Niệm đã xuất hiện một hộp ngọc đưa cho các nàng.

Mấy nữ nhân sửng sốt, thấy ánh mắt Đường Niệm Niệm dừng trên tay mình nhất thời trong lòng chấn động sau đó cười cười nhận lấy.

Mặc dù các nàng đều có thuốc nhưng Đường Niệm Niệm có thể quan tâm các nàng như vậy, sự ân cần trong im lặng này thật làm cho lòng người ấm áp.

Cũng bởi vì giá y các nàng làm thật sự không phải dùng loại vải bình thường, trong đó từng sợi chỉ thêu trên hoạ tiết cũng cực kỳ hiếm khó, nếu không phải vậy thì đã không khiến ngón tay các nàng bị thương thành thế này.

Đường Niệm Niệm nhìn các nàng nhận thuốc nói: "Y phục rất đẹp, không cần sửa nữa."

Chu Diệu Lang cười nói: "Chủ mẫu không cần lo lắng cho chúng muội, mấy chi tiết sau cùng này cũng rất đơn giản, không có gì khó khăn cả."

Chị em Diệp Thị cũng cười nói: "Đúng vậy, đúng vậy!" Nhưng ngay sau đó lại nháy mắt cười đùa: "Chủ mẫu nếu cảm động…. vậy chờ tiểu chủ tử sinh ra, hãy để muội cùng Mộc Hương làm bộ xiêm y thứ ba đi!"

Mộc Hương hai mắt sáng ngời gật đầu lia lịa.

Thù Lam nhất thời trợn mắt nói: "Các người thật giỏi tính toán, nhưng vì sao lại là thứ ba?"

Mộc Hương và Liên Kiều tâm ý tương thông làm sao lại không biết tâm tư của nàng, lúc này cười nói: "Bởi vì cái thứ nhất và cái thứ hai nhất định sẽ do chủ mẫu và trang chủ làm hoặc là mua đó."

Thù Lam vừa nghe cũng không dám tranh giành cái thứ nhất và cái thứ hai nữa nhưng cái thứ ba này thì thế nào cũng phải giành.

Cuối cùng Chu Diệp Lang ở một bên cười mắng: "Còn không đi? Ở trước mặt trang chủ và chủ mẫu cãi nhau còn ra thể thống gì?" Không nhìn tới trang chủ đã nhìn sang mấy lần sao? Mấy người này thật là vui mừng quá mức rồi, không có mắt à?

Chị em Diệp Thị lè lưỡi, vội vàng hướng về phía Tư Lăng Cô Hồng cười nói: "Trang chủ, người và chủ mẫu nghỉ ngơi, chúng thuộc hạ ra ngoài trước!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!