Chương 72: Về Nhà Chuẩn Bị Hôn Sự

Edit + Beta: Tiểu Ngọc Nhi

Gần đến ngày trăng tròn, sự an tĩnh bình yên trong núi rừng dần dần giảm đi, lộ ra mấy phần khẩn trương.

Khi Chu Diệu Lang nhận được một phong thư truyền tới, tất cả mọi người liền biết được, đã đến lúc nên trở về rồi. Sau khi trở về, sẽ là một trận tranh đấu vô thanh.

Lúc này cũng đã ở trong rừng núi hơn ba tháng, thực lực của mọi người đều nhanh chóng tăng lên, Chiến Thương Tiễn, Lý Cảnh, Chu Diệu Lang đều đã tiến vào Thiên phẩm. Chị em Diệp thị và Thù Lam đều đạt Địa Thánh, chỉ kém một bước là có thể bước vào hàng ngũ cao thủ Thiên phẩm. Quái xà và Bạch Lê thỉnh thoảng được Lục Lục cho ăn đan dược, nên thực lực thẳng hướng xông lên, rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới nào thì mọi người không rõ, nhưng chỉ cần nhìn bọn chúng an toàn không chút thương tích dưới tay Lý Cảnh và Chiến Thương Tiễn là có thể biết được, hai chúng nó đều đã trên Thiên phẩm, thậm chí còn cao hơn.

Một đám người như vậy, thực lực như vậy, nếu để thế nhân biết, đủ trợn mắt há hốc mồm.

Bởi vì có túi Càn Khôn, nên lần này mọi người lên đường cực kì nhẹ nhàng.

Khi xe Bạch Liêu chạy đến, tất cả mọi người đều đã chuẩn bị xong, Chu Diệu Lang ngồi trên vị trí xa phu, những người khác ngồi trên mã thú, chỉ chờ Đường Niệm Niệm và Tư Lăng Cô Hồng lên xe là có thể khởi hành.

Liêu Trọng Nhiên và Hạ Li Sa đứng bên cạnh tiễn đưa. Khi Tư Lăng Cô Hồng ôm Đường Niệm Niệm đi tới, Liêu Trọng Nhiên tiến lên từng bước, trầm giọng nói: "Ta biết hai người thực lực cao thâm, tiền tài quyền thế không thiếu, nay ta cũng chỉ là một phạm nhân bỏ trốn. Nhưng đại ân không lời nào có thể cảm tạ hết được, sau này nếu có yêu cầu gì, Liêu mỗ thề quyết không chối từ."

Hạ Li Sa cũng lẳng lặng đi tới, nắm tay Liêu Trọng Nhiên, mỉm cười nói với Đường Niệm Niệm: "Mấy hôm trước ta nói muốn cho hai đứa nhỏ đính ước, xác thực có chút ý mưu tính, xin Niệm Niệm cô nương không phiền lòng. Sau này nếu có duyên gặp lại, đứa nhỏ cũng sinh ra, vậy để hai đứa chúng nó làm bạn với nhau cũng không tồi."

Lần này, lời của nàng là thật tâm thực lòng, không có nửa điểm mưu toan.

Đường Niệm Niệm thản nhiên nhìn nàng một cái, không trả lời.

Tư Lăng Cô Hồng ôm nàng bước vào trong xe Bạch Liêu, cửa xe đóng lại, ngăn cách toàn bộ.

Chu Diệu Lang khách khí gật đầu với hai người, rồi cáo biệt rời đi. Một tiếng rít gào vang lên, hai cánh của Bạch Liêu thú giang rộng làm bụi đất tung bay, sau đó vỗ cánh bay lên. Những người khác cũng giật dây cương, điều khiển mã thú theo sát phía sau.

Phía trước nhà trúc, chỉ còn lại Liêu Trọng Nhiên và Hạ Li Sa.

Hạ Li Sa thấp giọng nói: "Chàng rõ ràng có tâm tư này, vì sao không nói? Nhưng làm thủ hạ thật uất ức cho chàng..."

"Không uất ức." Liêu Trọng Nhiên cắt ngang lời nàng.

Hạ Li Sa nâng mắt nhìn hắn.

Liêu Trọng Nhiên nói: "Nhóm người bọn họ ai cũng có sở trường riêng, hai người Tấn Phạt và Lý Cảnh kia đều là nguyên giả Thiên phẩm, Tấn Phạt tri thức rất rộng, hiểu biết rất nhiều. Lý Cảnh tuy rằng mặt lạnh, nhưng kế sách đối địch không hề kém, chỉ là dùng một phần nhỏ mà thôi. Bản thân Chu Diệu Lang là luyện dược sư, thực lực trên Địa Quân, lời nói hành động vô cùng cẩn trọng, không kiêu ngạo không siểm nịnh. Thù Lam và cặp chị em song sinh kia cũng đã đạt thực lực trên Địa Quân.

Còn một hồ một xà lại có thực lực thậm chí trên cả Tấn Phạt, Lý Cảnh. Dược thú kia…. ngày ngày ăn đan dược như đậu đỏ, thực lực dường như trên Huyền phẩm rồi, thậm chí còn có thể trên Địa phẩm."

Hạ Li Sa trợn to mắt, tuy rằng nàng cũng là người tâm tư tỉ mỉ, nhưng dù sao cũng không thể đi cùng với đám nam tử, còn quan hệ với Chu Diệu Lang và mấy nữ kia thì lại bình thản như nước, nên hiểu biết của nàng về họ không nhiều lắm. Lúc này nghe Liêu Trọng Nhiên nói, nàng chỉ cảm thấy nhất thời có chút không tiếp thụ nổi.

Một đám người trẻ tuổi lại có thực lực Thiên phẩm, thế mà đều cam tâm tình nguyện làm thủ hạ, hầu hạ người khác. Ngay cả hai nam tử kia nhiều khi cũng bị kêu ra ngoài mua này mua nọ làm chân sai vặt.

Con bạch hồ và quái xà tuy rằng cổ quái, nhưng ngày thường đều chỉ thích đùa giỡn đánh nhau, thế mà lại có thực lực trên Thiên phẩm?

Dược thú hoạt bát nghịch ngợm hiếu động không hề giống dược thú kia, mỗi ngày đều ăn đan dược? Cho dù chỉ là đan dược Huyền phẩm, thì cũng không thể xem như đậu đỏ mà ăn chứ?

Liêu Trọng Nhiên nhàn nhạt nói: "Ta không mở miệng, chẳng qua là vì lúc này ta không đủ tư cách, bọn họ cũng không cần."

Hạ Li Sa ôm hắn, không đồng ý nói: "Chàng là chiến thần Hạ Quốc, là anh hùng trong lòng dân chúng Hạ Quốc, làm sao có thể không đủ tư cách. Chỉ cần cho chàng binh mã, chàng liền có thể đánh ra một trận thắng tuyệt đẹp!"

Nghe lời nàng nói tràn đầy sự tín nhiệm vững chắc như vậy, khoé môi Liêu Trọng Nhiên cong lên, gật đầu nói: "Đúng vậy, chỉ cần cho ta binh mã, ta có thể đánh ra một trận thắng tuyệt đẹp!"

Hắn có kiêu ngạo thuộc về mình, có sự tự tin thuộc về tướng lĩnh.

Hạ Li Sa nhìn hắn như vậy, đáy mắt tràn ra vẻ mê muội lưu luyến, trên mặt cũng nở nụ cười.

"Nếu có một ngày có thể gặp lại, ta nhất định sẽ không mang một thân chật vật này." Liêu Trọng Nhiên nhìn phương hướng đám người Tư Lăng Cô Hồng rời đi, hai mắt đen kịt, dáng người lẫm liệt.

"Vâng." Hạ Li Sa gật đầu, rúc vào trong lòng hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!