Chương 7: Nam Nhân Này Thật Độc

Edit: Tiểu Ngọc Nhi

Nghiêng nước nghiêng thành, tuyệt thế vô song.

Những từ này phần lớn đều dùng để nói về nữ tử, nhưng hôm nay dù dùng cho nam tử trước mắt này thì cũng không chút nào quá đáng.

Đường Niệm Niệm đã thấy qua rất nhiều nam nữ tiên tư tuyệt sắc, hôm nay chính bản thân nàng cũng là tuyệt sắc, vốn tưởng rằng bề ngoài bây giờ của mình đã là tinh tế khó tả rồi, song không ngờ nam tử trước mắt lại không thua kém chút nào.

Hắn mặc trường bào màu bạch nguyệt, vạt áo có thêu hoa văn đơn giản, thanh quý tao nhã, làm nổi bật lên dáng người thon dài không chút yếu đuối nào, hơn một phân thì quá dài, mà giảm một phân thì quá ngắn, gương mặt trắng như ngọc, thoa son thì quá đỏ, mắt phượng mày ngài, lông mi thật dài rũ xuống, tạo thành một bóng mờ nhàn nhạt, khiến cho đôi mắt đen sáng ngời kia trở nên mông lung, như có một vầng trăng soi sáng ở bên trong, có một loại xinh đẹp như kính hoa thủy nguyệt không thể nào chạm tới.

*kính hoa thủy nguyệt: hoa trong giương, trăng trong nước,

Tóc đen như mực của hắn buộc ở sau lưng, lúc này trong mắt hiện lên một chút nghi hoặc, sóng mắt thỉnh thoảng nổi lên gợn sóng, tĩnh lặng không nói nên lời, tựa như ánh trăng trong đêm lạnh ngày tuyết, khiến cho người ta say mê.

Đường Niệm Niệm khiếp sợ, nhưng khiếp sợ này không chỉ ở vẻ nam sắc khuynh quốc không thể kháng cự này, mà còn có mà sương mù màu đen dày đặc tản ra từ trên người hắn, đen đến mức không nhìn thấy ánh sáng, từ đó có thể thấy được nam tử phong hoa tuyệt đại trước mắt này có bao nhiêu độc.

Trong đầu Lục Lục vẫn đang khẩn cấp kêu la, Đường Niệm Niệm cũng hiểu vì sao nó khác thường như thế.

"Ăn ngon sao?" Nam tử lại hỏi, dường như cảm thấy Đường Niệm Niệm không hiểu ý mình, nên ngoắc ngoác ngón tay bị nàng ngậm trong miệng, chạm chạm tới đầu lưỡi của nàng.

Đường Niệm Niệm đảo mắt một vòng, ngực cũng phập phồng theo, sau đó bình tĩnh ngửa đầu ra sau, nhả ngón tay đang dính đầy nước miếng kia ra, bình tĩnh nhìn vào hai mắt nam tử đối diện, nghiêm túc gật một cái: "Ừ, ăn ngon lắm."

Nàng lại nhìn màn sương mù màu đen dày đặc tựa như có thể ngưng tụ được ở phía sau nam tử. Nếu ăn được thứ này, thì thiên thánh dược thể của nàng cũng coi như luyện thành rồi.

Nàng hiện tại vô cùng muốn "ăn sạch" nam tử này, nhưng nàng cũng đã nghĩ tới, vào giờ khắc này có thể bước vào đây thì chỉ sợ chính là vị phu quân trên danh nghĩa của nàng, trang chủ Tuyết Diên sơn trang.

Bây giờ là mạng của nàng còn đang nằm trong tay người ta, ai bị ai "ăn" còn là một vấn đề.

Ngón tay Tư Lăng Cô Hồng gảy nhẹ giữa không trung, sóng mắt cũng nhẹ dao động theo, nhìn Đường Niệm Niệm ngồi yên trên giường, rồi làm một việc mà đến ngay cả Đường Niệm Niệm cũng không đoán ra nổi.

Hắn lại không hề chần chừ đem ngón tay nhét vào miệng nàng lần nữa!

"A." Đường Niệm Niệm trừng mắt nhìn, nhưng không có cách nào nhổ thứ ngoại lai bá đạo trong miệng ra, nên chỉ có thể dùng ánh mắt hỏi. Đây là làm sao?

Tư Lăng Cô Hồng nói: "Ngon thì ăn tiếp đi."

Đường Niệm Niệm bởi vì câu nói của hắn mà thiếu chút nữa chịu không nổi dụ hoặc, vận công "ăn sạch" độc khí trên người hắn, có điều người trước mặt đã sớm bị nàng liệt vào dạng tính tình hỉ nộ bất định, ai mà biết được nếu chẳng may vọng động, có thể sẽ phải chịu công kích dữ dội hay không?

Trong tân phòng yên tĩnh, Đường Niệm Niệm mặc hỉ phục ngồi lặng trên giường, ngậm ngón tay của phu quân danh nghĩa đang đứng, ai cũng không nói gì, hai mắt đối nhau như "lén lút đưa tình", tình cảnh này nếu để người khác nhìn thấy hẳn là chỉ có thể nói hai chứ: quỷ dị.

Chốc lát sau.

Tư Lăng Cô Hồng giật giật, nhích tới gần trước mặt Đường Niệm Niệm, đầu tiên là dùng hai má mình nhẹ nhàng ma sát mặt nàng, mang theo chút nhẹ nhàng dè dặt, sau đó dừng một chút, lại nghiêng người xuống hõm cổ nàng, cánh mũi nhẹ hếch, giống như đang ngửi cái gì, vùi vào gáy nàng tinh tế dụi dụi, động tác này thực sự vô cùng thân mật mà mập mờ.

Đường Niệm Niệm hơi cứng người lại, nhưng ngay lập tức liền thả lỏng.

Vốn còn tưởng là hắn làm khó dễ mình, có điều hiện tại cảm thấy hắn cũng không có ý định giết nàng, nếu tính mạng không bị nguy hiểm, vậy thì không còn gì phải lo lắng nữa.

Đừng tưởng rằng Đường Niệm Niệm hiểu được chuyện nam nữ, nàng mặc dù đã sống năm mươi năm, trong mắt người bình thường đã là nửa đời người rồi, nhưng cuộc sống của nàng đều là bị xem như công cụ để sử dụng, thân thể cũng đã sớm định sẽ chết già vào một ngày nào đó, quanh năm sống trong động phủ của lão quái vật, số lần đi ra ngoài đã ít lại càng ít.

Đối với một con rối dược nô, lão quái vật không có khả năng cho nàng xem bộ sách về phương diện này, càng không có khả năng dạy nàng kiến thức đó. Đường Niệm Niệm biết giữa nam nữ có thể làm tình, nhưng chỉ nghe qua, đối với nội dung chân chính thì hoàn toàn chỉ biết bước cuối cùng, mà cũng là may mắn biết được nhờ ác công hút âm nguyên của nữ tử.

Cho nên hiện tại Tư Lăng Cô Hồng thân cận, đối với nàng mà nói mặc dù hơi nhột, hơi kì lạ, nhưng không tổn thương tới thân thể nàng, mà chỉ cần tiên quyết không làm hại đến tính mạng nàng thì nàng sẽ hoàn toàn mặc kệ.

"Thật ấm, rất thoải mái." Giọng Tư Lăng Cô Hồng từ hõm cổ nàng truyền tới, ẩm ướt nong nóng, có một loại cảm giác kì dị không nói ra lời, Đường Niệm Niệm không khỏi nghiêng đầu xuống, trong mắt lộ vẻ nghi hoặc.

Người này, trừ thân thể hơi độc một chút, thì cảm giác cũng không xấu chút nào.

Tư Lăng Cô Hồng từ hõm cổ nàng ngẩng đầu, rút ngón tay trong miệng nàng ra, dừng ở trên môi nàng, nhẹ nhàng đè lên, hỏi: "Khó chịu à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!