Edit: Tiểu Ngọc Nhi
Vệ Kính công thành liền tự giác hành lễ lui xuống.
Tư Lăng Cô Hồng ôm Đường Niệm Niệm vào phòng, ở tiền sảnh liền buông nàng xuống, nhìn mắt nàng nói: "Ta ở đây chờ nàng."
Đường Niệm Niệm gật đầu, linh cảm của nàng vô cùng nhạy bén, nhất là với Tư Lăng Cô Hồng. Cảm nhận được trong đôi mắt hắn xẹt qua một chút ảm đạm không dễ nhận ra, nàng cảm thấy có chút không thoải mái, mím mím môi, kéo kéo ống tay áo của hắn, nhẹ nói: "Rất nhanh thôi."
Nếu không phải bởi vì chuyện tình nàng sắp hỏi rất quan trọng, đối với quan hệ của hai người bây giờ mà nói có chút đại nghịch bất đạo, thì nàng đã không nhịn được bảo hắn đi cùng, mà không phải nhìn tới bộ dạng này của hắn.
Chỉ đơn giản ba chữ, lại khiến cho con mắt Tư Lăng Cô Hồng nhu hoà xuống, khoé miệng hơi cong lên: "Được."
Thấy hắn nở nụ cười, Đường Niệm Niệm cũng vô thức vui mừng nhướng mày, sau đó nhìn về phía Vệ Chỉ Thuỷ đã sớm líu lưỡi ở một bên. Vệ Chỉ Thuỷ rất nhanh thu lại vẻ mặt, rồi cung kính dẫn nàng đi về phía sương phòng của mình.
Vừa vào phòng, Đường Niệm Niệm đã dùng linh thức dò xét xung quanh, cũng không thiết lập bình chướng, đơn giản là vì nàng tin tưởng Tư Lăng Cô Hồng, chỉ cần hắn đã đáp ứng thì nhất định sẽ làm được. Phần tín nhiệm này ngay cả chính Đường Niệm Niệm cũng cảm thấy khó hiểu, nàng chưa bao giờ tin tưởng người khác, nhưng lại tin tưởng Tư Lăng Cô Hồng, thậm chí không thể dao động.
Nếu là nàng lúc trước, có lẽ đã sinh ra ý muốn bóp chết phần tin tưởng này, nhưng bây giờ nàng lại cảm thấy có chút thích thú không nói nên lời, cứ nghĩ đến có một người có thể khiến mình tín nhiệm như vậy, sẽ không nhịn được mà muốn cười.
Vệ Chỉ Thuỷ mời Đường Niệm Niệm ngồi, sau đó tự mình châm trà, đem nước trà nóng hổi đặt trước mặt nàng, rồi mới ngồi xuống, nhẹ giọng lại cẩn thận hỏi: "Đường tiểu thư lần trước nói là có việc muốn hỏi ta, không biết là chuyện gì?"
Đường Niệm Niệm đi thẳng vào vấn đề nói: "Ta thích Cô Hồng, muốn đoạt được hắn."
"Phụt, khụ khụ, khụ!" Một ngụm trà vừa đưa vào miệng đã bị câu nói bất thình lình của Đường Niệm Niệm làm cho sợ tới mức phun ra, Vệ Chỉ Thuỷ trừng to mắt nhìn, liền thấy Đường Niệm Niệm chỉ vung tay áo, nước trà kia còn chưa chạm tới tay áo của nàng, đã vụt vụt từng giọt rơi hết xuống đất.
Vệ Chỉ Thuỷ nhìn chiêu thức ấy mà cả kinh.
Đường Niệm Niệm ngồi đối diện với nàng, nói: "Lý Cảnh lợi hại hơn ngươi, vì sao ngươi ép hắn làm chuyện hắn không muốn, mà hắn lại không giết ngươi."
Đụng phải đôi mắt thuần khiết chân thành đầy chờ mong kia, Vệ Chỉ Thuỷ hung hăng nuốt một ngụm nước miệng, cười nói: "Đường tiểu thư bất kể làm gì, thiếu chủ cũng sẽ không giết Đường tiểu thư." Điểm này, chỉ cần gặp qua hai lần, nàng đã có thể nhìn ra, chẳng lẽ Đường Niệm Niệm lại không biết?
Đường Niệm Niệm nói: "Cái này có điều kiện."
"Điều kiện?" Hai mắt Vệ Chỉ Thủy sáng ngời, chỉ cảm thấy trong lòng bắt đầu rục rịch. Nàng hình như nghe được bí mật gì đó nha.
"Tự do."
"Tự do?"
Đường Niệm Niệm còn nghiêm túc nói: "Hắn tốt với ta, ta nhất định phải đứng bên cạnh hắn."
"…" Vệ Chỉ Thủy chỉ cảm thấy một hơi bị nghẹn lại trong lòng. Nếu không nhìn thấy vẻ mặt chân thành nghiêm túc của Đường Niệm Niệm, không giống như đang nói dối, thì nàng thiếu chút nữa đã cho rằng nàng ấy là đang đùa bỡn mình.
Vẻ mặt Đường Niệm Niệm hơi ảm đạm, nhưng đôi mắt lại chớp động lên vẻ kiên trì mà ngay cả nàng cũng không phát hiện, đó là một loại ham muốn nhất định phải chiếm được, còn nói ra câu nói lúc đầu kia: "Ta thích Cô Hồng, muốn có được hắn!"
Vệ Chỉ Thủy xem như đã hiểu, vị này e là căn bản không hiểu tình yêu, rõ ràng thích, lại còn nói cái gì tự do, cơ bản là để tâm ở chuyện vụn vặt. Không biết vì sao, nàng đột nhiên có chút đồng tình cho Tư Lăng Cô Hồng, đối mặt với người mình yêu sâu đậm như vậy, rốt cuộc là bất đắc dĩ tới cỡ nào a.
Chỉ nghe Đường Niệm Niệm nói: "Ta muốn Cô Hồng chỉ thuộc về một mình ta, cũng chỉ đối tốt với một mình ta, ta muốn tự do, nhưng lại muốn sau khi tự do Cô Hồng vẫn thuộc về ta, vẫn tốt với ta, giống như bây giờ, chỉ cười với ta, tốt với ta!"
"Nhưng ta đánh không lại hắn, cho nên không có cách nào nắm được hắn trong tay. Vốn ta nghĩ đợi cho đến khi có đủ thực lực rồi bỏ trốn, nhưng bây giờ có đủ khả năng chạy trốn rồi mà ta lại không nỡ."
Nghe đến đó, Vệ Chỉ Thủy trong lòng hung hăng nhảy dựng, không tự chủ được nghĩ đến: Nếu Đường Niệm Niệm này chạy thoát, thiếu chủ còn không phát điên luôn sao.
"Nếu chạy thoát, trước khi có đủ thực lực sẽ không thể gặp lại Cô Hồng, lúc đó hắn sẽ đối tốt với người khác….." Hai hàng lông mày của Đường Niệm Niệm xoắn lại một chỗ, có vẻ rất không hài lòng với kết quả như vậy.
"Ngươi làm sao làm được?" Vệ Chỉ Thủy còn đang trầm tư, đột nhiên nghe Đường Niệm Niệm hỏi một câu như vậy, "Ngươi thích Lý Cảnh, đánh không lại hắn, không cần trả giá tự do, lại vẫn có thể thân cận hắn."
Nhắc tới Lý Cảnh, trong mắt Vệ Chỉ Thủy chợt lóe qua vẻ ảm đạm, gặp phải đôi mắt sáng quắc của Đường Niệm Niệm, không khỏi buồn cười. Nghe nhiều như vậy, nàng coi như đã nghe ra chỗ gặp vấn đề.
"Xem ra Đường tiểu thư quả nhiên là vô cùng thích thiếu chủ." Nếu không phải thích, thì làm sao có thể rối rắm như thế, rõ ràng không hiểu lại cố chấp để tâm như vậy, còn nghiêm túc học hỏi, chỉ vì có được thiếu chủ, huống chi ham muốn chiếm hữu trong ánh mắt nàng lúc này so ra cũng không kém thiếu chủ bao nhiêu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!