Edit: Tiểu Ngọc Nhi
"Yêu?"
Đường Niệm Niệm nghi hoặc lên tiếng, linh thức của nàng bao trùm rất rộng, ngoại trừ cao thủ Thiên phẩm ra, bằng công lực của Lý Cảnh và Vệ Chỉ Thủy thì tuyệt đối không thể phát hiện được. Cho nên nàng không chỉ thấy rõ vẻ mặt Vệ Chỉ Thủy, mà ngay cả cảm xúc ẩn ẩn trong mắt Lý Cảnh nàng cũng nhìn trong mắt.
Lý Cảnh cũng không lập tức đi xa, ngược lại đột nhiên dừng bước, sau đó tựa vào một thân cây thở dốc. Vẻ mặt lạnh lùng rạn nứt, còn có chút phức tạp thất bại, Đường Niệm Niệm nhìn không rõ, nhưng lại biết hắn bây giờ chắc chắn là đang đau lòng.
Chốc lát.
Lý Cảnh đột nhiên quay người đấm một quyền vào thân cây phía sau, cả thân cây chấn động một cái, thủng một lỗ to, còn tay Lý Cảnh do không có bảo hộ gì cũng da tróc thịt bong. Một đấm này dùng lực không nhỏ, tiếng động phát ra cũng không nhỏ, hắn biến sắc, nhìn về phía sau một cái, dưới chân không ngừng lại phi thân rời đi, giống như bỏ chạy…
Tiếng động này đối với nguyên giả đúng là không bé gì, Vệ Chỉ Thủy đương nhiên nghe được, nàng như vui như buồn nhìn về phía trước, song chân vừa nhấc lên lại hạ xuống, cuối cùng không hề xê dịch.
Không chỉ vì nàng biết Lý Cảnh nhất định sẽ rời đi, mà còn vì giọng nói của Đường Niệm Niệm vừa vang lên trên đỉnh đầu, không hề che dấu, nàng có muốn giả như không nghe thấy cũng khó.
Vệ Chỉ Thủy lui về phía sau ba bước, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên cành cây cao là hai người ôm nhau đứng. Bóng cây xanh râm mát, áo bào màu trắng thêu hoa văn, tóc đen như gấm, da trắng như tuyết. Trong mắt nam tử chỉ có mình người trong ngực, nữ tử dựa vào lòng nam nhân phía sau, vẻ mặt lộ ra vẻ nghi hoặc.
Vệ Chỉ Thủy nhìn đến si mê, không phải vì hai người kia tuyệt sắc khuynh thành, mà là vì bọn họ vô cùng thân mật khăng khít, nhất là Tư Lăng Cô Hồng đối với Đường Niệm Niệm vô cùng che chở, ai cũng có thể nhìn ra được.
Một ngày nào đó, nàng và Lý Cảnh cũng có thể như thế sao?
Vệ Chỉ Thủy áp chế sự hâm mộ cùng ảm đạm xuống đáy lòng, cúi đầu khom người, hoàn toàn khác với vẻ đanh đá chua ngoa vừa rồi, nghiêm cẩn cung kính nói: "Vệ gia Chỉ Thủy bái kiến thiếu chủ."
Về phần Đường Niệm Niệm, nàng chưa được đưa vào gia phả của Tư Lăng gia, địa vị trong Tư Lăng gia chẳng qua cũng chỉ là nữ nhân của Tư Lăng Cô Hồng, một nữ nhân mà thôi, còn chưa cần người khác phải hành lễ.
Đối với việc này, Đường Niệm Niệm đương nhiên không biết, cũng không có để ý, ánh mắt dừng trên người Vệ Chỉ Thủy, hoặc đúng hơn là dừng ở trên môi nàng.
Ánh mắt nàng quá mức thẳng thắn, làm Vệ Chỉ Thủy không thể bỏ qua. Không dấu vết liếc nhìn bàn tay Tư Lăng Cô Hồng đặt ở eo nàng, không kiêu ngạo không siểm nịnh dò hỏi: "Đường tiểu thư có gì chỉ giáo?"
Đường Niệm Niệm giật giật áo Tư Lăng Cô Hồng, Tư Lăng Cô Hồng cũng hiểu ý đáp xuống đất. Hai người hành động nhìn như đơn giản, nhưng lại lộ rõ sự ăn ý và hiểu nhau, Vệ Chỉ Thủy trong lòng cả kinh: thiếu chủ hình như vô cùng chiều chuộng nữ tử này nha?
Vừa đáp xuống đất, Đường Niệm Niệm không hề báo trước liền nói ra: "Ngươi cắn miệng Lý Cảnh."
"A?" Vệ Chỉ Thủy ngẩn ra. Đây là ý gì?
Đường Niệm Niệm hỏi: "Ngươi vì sao muốn cắn miệng Lý Cảnh?" Lý Cảnh không có thiên ma độc, nàng ta cũng không có thể chất giống mình, vì sao lại có vẻ ham muốn như vậy?
Sắc mặt Vệ Chỉ Thủy hơi hơi xấu hổ, mặc dù khi nhìn thấy hai người trên cây, nàng cũng đã đoán ra, hai người có khả năng đã nhìn thấy chuyện vừa rồi, song lại không ngờ Đường Niệm Niệm sẽ trực tiếp hỏi thẳng ra như vậy.
Nhìn bộ dạng Đường Niệm Niệm không giống như đang ra vẻ đùa bỡn mình, Vệ Chỉ Thủy nhất thời không biết nên trả lời thế nào. Nhưng trong lòng nàng lại có chút kích động mình thầm, cẩn trọng nhìn Tư Lăng Cô Hồng và Đường Niệm Niệm. Nhìn thế nào cũng thấy vị Đường tiểu thư này đã cập kê, vậy làm sao ngay cả chuyện này cũng không hiểu?
Ngay khi Vệ Chỉ Thủy vắt óc suy nghĩ xem nên trả lời ra sao, thì Đường Niệm Niệm chợt như bừng tỉnh, đôi mắt lóe sáng nói: "Có phải nhìn nhìn liền cảm thấy miệng khô, nên muốn nếm thử hay không?"
Vệ Chỉ Thủy trố mắt, trước vẻ mặt mong chờ của Đường Niệm Niệm gật gật đầu, chỉ thấy ánh mắt Đường Niệm Niệm lại sáng thêm một phần, nói: "Nhịn không được muốn liếm liếm? Liếm rồi lại nhịn không được muốn cắn cắn?"
Nhìn bộ dáng kia của Đường Niệm Niệm, sắc mặt Vệ Chỉ Thủy có chút vặn vẹo, giống như hưng phấn lại giống như cố nén, sắc mặt cũng đỏ lên. Nàng mịt mờ nhìn thoáng qua Tư Lăng Cô Hồng, lại gật đầu.
Đường Niệm Niệm hỏi: "Có cảm thấy thoải mái lại ăn ngon?"
"Dạ!" Lần này, Vệ Chỉ Thủy dùng thanh âm trả lời .
Đường Niệm Niệm như có chút suy nghĩ, quay đầu nhìn Tư Lăng Cô Hồng, từ mặt mày tới mắt mũi hắn, cuối cùng dừng trên môi hắn. Ngay sau đó, nàng đột nhiên nghiêng người hôn lên, giống như đang ăn thứ gì đó ngon nhất trên đời, làm sao cũng ăn không đủ.
Đúng vậy, chính là cảm giác này. Không chỉ vì thiên ma độc, mà là cảm giác vừa nhìn thấy hắn đã muốn hôn hắn, cắn hắn, tim đập cũng nhanh dần lên, loại cảm giác này, khiến người ta vui mừng mà tốt đẹp.
"…" Vệ Chỉ Thủy một tay che cái miệng hơi nhếch lên, ngăn chặt mình thiếu chút nữa thét chói tai. Đôi mắt dính trên người hai người, trong ánh mắt tràn đầy vẻ kích động hưng phấn.
Thẳng đến khi Tư Lăng Cô Hồng ném tới một cái liếc xéo, Vệ Chỉ Thủy mới lạnh cả người, lập tức đem ánh mắt quá mức trắng trợn kia thu về. Cúi đầu, giống như đang kiểm điểm, song khóe miệng lại không nhịn được lén lút cong lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!