Chương 43: Chỉ Cần Niệm Niệm

Edit: Tiểu Ngọc Nhi

"Chuyện lần này bỏ qua, thân là thiếu chủ của Tư Lăng gia, Hồng nhi sau này chắc chắn sẽ có rất nhiều nữ nhân, Niệm Niệm không thể thị sủng mà kiêu."

Đường Niệm Niệm đang nói chuyện với Lục Lục, đột nhiên nghe đến câu này, hơi giật mình, ánh mắt khôi phục tiêu cự, nói: "Rất nhiều nữ nhân?"

"Sẽ không." Tư Lăng Hoài Nhân còn chưa kịp nói gì, Tư Lăng Cô Hồng đã ôm chặt nàng, hứa hẹn, "Chỉ cần Niệm Niệm."

"Hồng nhi, không được tùy hứng." Tư Lăng Hoài Nhân ra vẻ người cha nghiêm khắc nhẹ trách một câu.

Tư Lăng Cô Hồng không nói gì, nhưng đôi mắt đã lộ rõ sự kiên trì của hắn. Không khí đột nhiên trở nên trầm tĩnh, áp lực đè nén. Cố Tịch Nhan nhìn Tư Lăng Cô Hồng, hơi hơi cắn môi, trong mắt ẩn chứa nhiều cảm xúc phức tạp. Tư Lăng Quy Nhạn vẫn cười cười như cũ, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người một hồi, rồi dừng trên người Đường Niệm Niệm lúc này vẻ mặt hơi đờ đẫn.

Hôm nay, tẩu sẽ làm sao đây? Chị dâu bé nhỏ của ta!

"Nhưng…" Giọng nói mang theo vẻ nghi hoặc vang lên trong bầu không khí tĩnh lặng này, tầm mắt mọi người dừng trên người Đường Niệm Niệm. Đường Niệm Niệm nhìn Tư Lăng Cô Hồng nói: "Nữ nhân tới gần Cô Hồng đều sẽ chết."

Tư Lăng Hoài Nhân ôn hòa cười nói: "Nguyên giả từ Địa phẩm trở lên là có thể tới gần, Thiên phẩm thì có thể hầu hạ bên người, nữ tử có thể đứng cạnh Hồng nhi đương nhiên sẽ không thể tầm thường. Niệm Niệm không giống người thường như thế, phải làm gương tốt, phối hợp nghiên cứu chế ra đan dược có thể chống cự được độc của Hồng nhi, giúp Hồng nhi lưu lại con nối dõi."

Tư Lăng Quy Nhạn cười đến mỉa mai, còn Cố Tịch Nhan nghe vậy, bờ môi bật ra một chút đắc ý yêu mị.

Tư Lăng Cô Hồng không nói gì, hơi rũ mắt, che giấu vẻ mông lung bên trong, ai cũng thấy được hắn đang nhìn Đường Niệm Niệm, nhưng lại không ai nhìn ra được cảm xúc trong mắt hắn.

Đường Niệm Niệm có thể cảm giác được vòng tay trên lưng hơi buộc chặt, giống như cũng bóp chặt trái tim nàng, hơi chặt lại không thoải mái.

Người này sẽ có rất nhiều nữ nhân, yêu chiều của hắn sẽ phải chia cho người khác, thậm chí toàn bộ ột người khác, đến lúc đó hậu quả mình chịu sẽ là gì đây?

Không muốn!

Người này nàng muốn chắc rồi, toàn bộ yêu chiều của hắn cũng chỉ có thể thuộc về nàng. Trước khi khống chế được hắn, không thể để người khác chia sẻ, hoặc là cướp đi.

Có một số thứ luôn đợi đến lúc mất đi mới khiến người ta hiểu được tầm quan trọng của nó. Đường Niệm Niệm mím môi, ngón tay mảnh khảnh nắm chặt xiêm y của Tư Lăng Cô Hồng. Mặc kệ là vì an toàn của bản thân, hay vì lòng tham trong lòng, nàng đều không thể để người khác cướp mất hắn.

Biểu tình trên mặt Đường Niệm Niệm rất sinh động, ba người nhìn nàng đều không lên tiếng, thấy nàng hơi mấp máy môi liền biết nàng định nói gì đó...

"Nhất định phải có rất nhiều nữ nhân?" Đường Niệm Niệm giương mắt hỏi.

Tư Lăng Hoài Nhân gật đầu.

"Ta đã biết…" Đường Niệm Niệm vừa dứt lời, liền cảm giác được cánh tay trên lưng buộc chặt khiến hô hấp nàng hơi dừng lại một chút, nhưng vẫn như cũ không hề tổn thương nàng. Cánh tay kia hơi run run không dễ phát hiện, trên gáy cũng cảm thấy hơi thở hắn dần dần gấp lên.

Tư Lăng Hoài Nhân mỉm cười nói: "Niệm Niệm hiểu chuyện là tốt rồi."

Đáy mắt Tư Lăng Quy Nhạn hiện lên chút thất vọng, tầm mắt chuyển tới Tư Lăng Cô Hồng lúc này đã nhìn không ra cảm xúc, ý cười có thêm vẻ mỉa mai.

Đường Niệm Niệm còn chưa nói xong, nàng tiếp lời: "Ta sẽ tranh giành."

"Cái gì?" Tư Lăng Hoài Nhân ngẩn ra.

Đường Niệm Niệm mắt không chớp, còn thật sự nói: "Trong lúc tranh giành sẽ có rất nhiều thủ đoạn, thường thấy nhất chính là hạ độc."

Sắc mặt Tư Lăng Hoài Nhân trầm xuống, nhưng đáy lòng lại hơi buồn cười. Hắn sống đến tuổi này rồi, khả năng nhìn người vô cùng sắc bén, Đường Niệm Niệm nói những lời này không phải đang bỡn cợt hắn, mà nàng chính là đang nói thật.

Đường Niệm Niệm không hề bị sắc mặt của hắn hù dọa, gật đầu nói: "Chỉ cần tìm không ra chứng cứ chính là người thắng." Nàng xoay người lại, nhìn thẳng Tư Lăng Cô Hồng, "Ta sẽ khiến ngươi hiểu, ta là người tốt nhất." Cho nên yêu chiều của ngươi cũng chỉ có thể là của một mình ta.

Đường Niệm Niệm tự cảm thấy, nàng dung mạo xinh đẹp, nghe lời, còn có thể tới gần Tư Lăng Cô Hồng. Mặc kệ sau này có bao nhiêu nữ nhân đến, nàng liền giải quyết bấy nhiêu, người sống sót cuối cùng là nàng, đương nhiên sẽ là người tốt nhất, được yêu chiều nhất.

Năm đó, nàng là nguyệt cốt trời sinh, làm dược nô của lão quái vật cũng không chỉ có một mình nàng, lão quái vật để cho đám dược nô tranh đấu lẫn nhau, kẻ sống sót chính là thắng cuộc, người thắng chính là tốt nhất, sống đến cuối cùng.

"Ha ha!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!