Edit: Tiểu Ngọc Nhi
"Đường lão độc, tân nương đâu?"
Kiệu hoa ầm ầm rơi xuống, chấn động đại viện Đường gia như rung lên, đá xanh trên đất rạn nứt, nhưng kiệu hoa lại vẫn vững vàng như cũ, ngay cả mành cũng không chút lay động.
Người nói chuyện là một nam nhân vạm vỡ uy mãnh, thân hình nghiêm nghị, cũng mặc hỉ phục đỏ thẫm trên người, làm nổi bật gương mặt uy vũ pha chút quái dị. Nhất là bây giờ, hắn nhe răng nhếch miệng cười, hai mắt mỉm mỉm, hoàn toàn là một bộ dạng cổ quái.
Đường Miểu Uẩn đối với xưng hô này tràn đầy bất mãn, nhưng không lộ ra mặt, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: "Còn đang chuẩn bị."
Hắn vừa nói xong, Lưu thị đã mag người đi tới đại viện, nắm tay Đường Niệm Niệm, nhất thời cũng bị trận thế trước mắt làm kinh ngạc, hé miệng cười nói: "Tân nương không phải đã đến rồi sao."
Nam tử mặt trắng không râu đứng bên trái kiệu hoa, mặt mày tuấn tú, thân thể thon dài thanh tú như trúc, cả người phát ra hơi thở thư sinh. Ánh mắt hắn nhìn như tùy ý nhưng thực chất sắc như kim châm, nhàn nhạt đảo qua Đường Niệm Niệm, giọng nói khàn khàn giống như còn chưa tỉnh ngủ, "Tuyết Diên sơn trang muốn cưới chính là Đường Môn Tam tiểu thư Đường Xảo Chi."
Lưu thị cùng Đường Miểu Uẩn sắc mặt khẽ biến, Lưu thị dùng tay áo che miệng, che lại vẻ mất tự nhiên trong nháy mắt, cười nhẹ nói: "Công tử nói đùa, tay ta dắt không phải là Đường Môn Tam tiểu thư của chúng ta sao."
Thư Tu Trúc không nhanh không chậm nói: "Đường Môn Tam tiểu thư Đường Xảo Chi thân cao năm thước, nàng này thấp hơn ít nhất một phần, tuy có giá y che đi, nhưng thân thể nhìn yếu ớt hơn Đường Xảo Chi hai phần. Đường Xảo Chi người mang nguyên lực, tập võ có chút thành tựu, nàng này bước chân mặc dù bình ổn nhưng vô lực, không phải người tập võ." Mắt thấy hai người trước mặt đồng loạt biến sắc, hắn mới tiếp tục nói, "Nếu ta đoán không lầm, người này hẳn là Đường Môn Nhị tiểu thư Đường Niệm Niệm."
Cả Lưu thị và Đường Miểu Uẩn đều không ngờ, người này sức quan sát tỉ mỉ như thế, chỉ liếc mắt một cái đã lật tẩy cục diện bọn họ bố trí, khiến cho hai người không khỏi lúng túng, chỉ cảm thấy mình giống như tôm cua nhãi nhép.
"Đáng chết! Thật đáng chết! Các ngươi dám cả gan lừa gạt Tuyết Diên Sơn Trang!? Còn không mau đem Đường Xảo Chi thật tới đây!" Triệu Thiết cường tráng ngay lập tức gào lên, giọng nói đinh tai nhức óc, như sợ cả Đường Môn chưa nghe rõ.
Lưu thị sắc mặt lúc xanh lúc trắng, Đường Miểu Uẩn trầm mặt, hồi lâu mới mở miệng: "Đi gọi Xảo Chi tới."
"Lão gia! Không thể!" Lưu thị trợn mắt, gấp giọng kêu lên.
"Đi!" Đường Miểu Uẩn phất tay áo.
Lưu thị hận đến cắn răng, ngầm nhéo mạnh lên tay Đường Niệm Niệm. Đồ vô dụng, thật là thành sự không thấy bại sự có thừa.
Đường Niệm Niệm dưới khăn voan khẽ cau mày, không phải bởi vì đau đớn, mà là không muốn Lưu thị ngược đãi da thịt nàng như vậy.
Không bao lâu sau, Xuân Tuyết nhanh chóng chạy tới, lo lắng hô: "Không xong rồi! Tam tiểu thư, không thấy tam tiểu thư!"
"Cái gì?" Đường Miểu Uẩn phát lạnh.
Xuân Tuyết bị dọa đến sắc mặt tái nhợt, bịch một tiếng quỳ xuống đất, run run nói: "Thưa lão gia…, Tam tiểu thư, Tam tiểu thư không có ở trong, e là đã bỏ trốn rồi."
Đường Miểu Uẩn sắc mặt biến thành màu đen, Lưu thị thì lại thầm thở phào một hơi, đối với việc Đường Xảo Chi có dự kiến trước rất vui mừng. Xoay người lôi kéo tay Đường Miểu Uẩn, nhỏ giọng an ủi: "Lão gia, Chi Nhi sợ là rời đi đã lâu, lúc này tìm cũng tìm không được, ông cũng không cần trách nó, thật sự là..."
Đường Miểu Uẩn hất tay nàng ra, "Con hư tại mẹ!"
Lưu thị tức giận trong lòng, nhưng cũng không dám phát tác, đảo mắt lại lần nữa tiếp tục phát tiết trên người Đường Niệm Niệm, véo lấy cổ tay trắng nhỏ của nàng, trên mặt lại nở nụ cười tha thiết nói với bốn người phía trước: "Chư vị nhìn đi, Niệm Niệm cũng là cô nương tốt, so với Chi Nhi không hề yếu kém, dung mạo lại càng là thế gian khó gặp, Tuyết Diên trang chủ nói không chừng càng thêm yêu thích?" Vừa nói, liền lột khăn voan trên đầu Đường Niệm Niệm xuống.
Dưới mũ phượng là một gương mặt không trang điểm, môi hồng như chu sa, làm ánh nắng cũng khuynh đảo, đẹp như ngọc lưu ly, chói mắt không dám nhìn thẳng, không thể khinh nhờn.
Bốn người bên kiệu hoa dù không thay đổi sắc mặt, nhưng vẻ kinh thán trong mắt cũng không thể lừa gạt người. Triệu Thiết hét lên: "Đẹp! Thật đẹp! Ta còn tưởng lời đồn đại đều là gạt người chứ! Này cũng thật quá đẹp rồi, đáng tiếc…." Nói xong lại lắc đầu, không biết là đáng tiếc cái gì.
Hắn nói trắng ra, nhưng trong mắt không có nửa phần tục tĩu.
Nam tử đứng yên phía sau, Thư Tu Trúc, đầu mang ngọc trâm quan ngọc, trên trán có rơi xuống một lọn tóc đen, mặt mũi thoạt nhìn bình thường, nhưng có một nét thanh tà khó tả, khí chất như bất cần đời. Quạt giấy trong tay đang nhẹ phe phẩy, lúc này dừng lại một chút, sau đó giương khóe miệng, quét qua Lưu thị một cái, mỉa mai cười: "Bản thân ta đúng là lần đầu tiên gặp được một người mẹ vạch khăn hỉ của con gái, lại nói, nếu không phải hôm nay ta không uống rượu, đang rất tỉnh táo, thì ta còn tưởng là đi nhầm kỹ viện, nhìn tú bà dẫn mối đấy."
Sắc mặt Lưu thị càng lúc càng giống thùng nhuộm, cứ đổi rồi lại đổi.
Phía sau Triệu Thiết là một thiếu niên ước chừng mười lăm mười sáu tuổi, mặt trắng nõn nà, môi hồng răng trắng rất khiến người yêu mến, chẳng qua trên mặt không chút biểu tình, đông cứng lãnh đạm, lúc này không chút nào dao động lên tiếng: "Còn cưới nữa hay không."
Lời này vừa hỏi ra, hiện trường càng yên tĩnh.
Triệu Thiết liếc Thư Tu Trúc bên cạnh một cái, thấp giọng hét lên: "Ta thấy nàng này không tồi, kiệu hoa cũng mang đến rồi, làm sao cũng phải mang tân nương về cho trang chủ chứ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!