Chương 29: Hộc Máu

Edit: Tiểu Ngọc Nhi

"Niệm Niệm!?"

Đường Thu Sinh cả kinh gọi, bước nhanh về phía trước mấy bước, vui mừng nói: "Muội không có việc gì! Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi." Nhưng ngay sau đó thấy nàng hồn nhiên bị Tư Lăng Cô Hồng ôm vào trong ngực, nhất thời sắc mặt thay đổi, khẽ cau mày, há mồm răn dạy: "Giữa ban ngày ban mặt, trước mặt mọi người, ôm ôm ấp ấp còn ra thể thống gì.

Niệm Niệm, còn không xuống dưới nói chuyện?"

Phía sau Chu Diệu Lang khóe mắt cũng co quắp theo, thầm nghĩ: Chẳng lẽ người của Đường gia ai cũng bất bình thường thế sao? Tính tình chủ mẫu khác người không nói, thiếu chủ Đường Môn này thế nào mà cũng có cá tính cực phẩm như vậy?

Đường Niệm Niệm trừng mắt nhìn, cảm giác Tư Lăng Cô Hồng ôm chặt hơn một chút, dĩ nhiên không nhúc nhích. Một tên ngay cả một chiêu của thuộc hạ Cô Hồng cũng chịu không nổi, nàng còn không ngu tới mức bởi vì lời nói của hắn mà chống lại ý Cô Hồng. Huống chi nàng cũng không cảm thấy ôm như vậy có cái gì không đúng.

"Ngươi là thiếu chủ của cái Đường Môn ở Thường Lâm kia?" Ánh mắt Đường Niệm Niệm dừng ở trên mặt Đường Thu Sinh.

Đường Thu Sinh nhíu mày chặt hơn, "Niệm Niệm, chẳng lẽ muội ngay cả đại ca cũng không nhận ra!"

Đường Niệm Niệm không hề do dự gật đầu, nhìn về phía Thù Lam ở phía sau.

Thù Lam hiểu ý tiến lên, đứng bên cạnh nàng nhỏ giọng nói: "Tiểu thư, vị này thật sự là đại thiếu gia. Do Đường Môn phu nhân quá cố sinh ra, là con trưởng của Đường Môn, từ khi sáu tuổi đã được nuôi ở bên người nhị phu nhân, hàng năm ngao dú bên ngoài."

Giọng nàng không lớn cũng không nhỏ, đám người mang nguyên lực Đường Thu Sinh đều nghe rõ ràng minh bạch. Đường Thu Sinh vội la lên: "Niệm Niệm, muội làm sao vậy? Có phải kẻ này làm gì muội hay không, nói cho đại ca biết, đại ca sẽ giúp muội đòi lại công bằng!"

Chu Diệu Lang đã hết chỗ nói rồi.

Đường Niệm Niệm liếc hắn một cái, "Ngươi đánh không lại Cô Hồng."

Đường Thu Sinh sắc mặt hơi vẹo đi, vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Muội làm sao lại đề cáo chí khí người khác diệt uy phong của người mình!"

"Uy phong của ngươi không lớn." Đường Niệm Niệm bình thản nói, vẻ mặt thành thật, không hề để ý Đường Thu Sinh gần như đã sắp hộc máu, chỉ nghe nàng lại hỏi Thù Lam: "Đường Xảo Chi cùng Lưu thị đều đẹp, người này thực bình thường, hắn thật sự là đại ca ruột thịt của ta?"

Nàng hỏi bình thản, ngay cả vẻ mặt cũng thật sự chân thành khiến người ta tìm không ra một chút dấu vết đùa bỡn. Thù Lam nhìn sắc mặt đại thiếu gia đỏ lên, trong lòng rơi một giọt nước mắt đồng tình, hung hăng gật đầu xác nhận.

Đường Niệm Niệm nhẹ nhàng lắc đầu, "Hắn sống ở Đường gia hẳn là rất mặc cảm đi."

"Phốc ——" Đường Thu Sinh không nhịn được, phun ra một ngụm máu, lảo đảo sắp ngã. (TNN: ha ha)

Quan Tử Sơ kịp thời đỡ mới không để cho hắn thêm mất mặt, mắt hạnh như sao nhìn về phía Đường Niệm Niệm, chỉ thấy nàng đang kinh ngạc nhìn chằm chằm Đường Thu Sinh, giống như vô cùng kì quái, không biết vì sao hắn lại vô duyên vô cớ hộc máu. Quan Tử Sơ rất biết nhìn người, liếc mắt một cái liền nhận ra Đường Niệm Niệm không phải ngụy trang, mà đều là sở tác sở vi, tùy tâm làm, trên mặt không hề giấu diếm một chút tâm tư nào.

Đường Niệm Niệm vung tay ném ra một viên đan dược, trong mắt lộ vẻ thất vọng. Đối với đại ca đột nhiên xuất hiện này, ngoại trừ một chút hứng thú lúc đầu, sau khi phát hiện bộ dáng đối phương tầm thường, võ công kém, tâm tính cũng chỉ có cái dũng cảm của thất phu liền không còn chút tâm tư nói chuyện phiếm nào.

Tiếp được đan dược, Đường Thu Sinh cảm thấy Đường Niệm Niệm vẫn là quan tâm đại ca, vẻ mặt vui mừng mỉm cười. Nếu như hắn biết ý nghĩ trong lòng Đường Niệm Niệm lúc này, chỉ sợ lại phun thêm một ngụm máu.

Cái gì gọi là bộ dáng bình thường, đó là tiêu chuẩn đánh giá dựa theo Đường Niệm Niệm nhìn quen một đám tuấn nam mỹ nữ trong Tuyết Diên Sơn Trang đề ra. Phải nói rằng bộ dáng Đường Thu Sinh cũng được coi là đoan chính khoan khoái, huống chi một thân trang phục tuấn nhã, người bình thường nhìn chính là tuấn tú lịch sự.

Cái gì mà võ công kém, hắn tốt xấu cũng là luyện dược sư Huyền phẩm cấp năm, nổi bật trong số những người đồng lứa, hai mươi hai tuổi có được thành tích như vậy, đã được xem như địa kiều rồi. (TNN: ừm nhưng chị Niệm là thiên kiều cơ ạ =.=)

(*) mấy cái địa kiều, thiên kiều là chỉ cấp bậc tố chất của thân thể nhé, có thể hiểu là thiên phú tu luyện gì đó ^^

Cái gì mà chỉ có cái dũng cảm của thất phu, trong mắt hắn, đó là hành động chính nghĩa, hành vi của quân tử, dũng giả.

Thế nhưng tất cả, ở trước mắt một nam một nữ này liền bị phá thành mảnh nhỏ, ảm đạm thất sắc.

Tư Lăng Cô Hồng nhìn ra tâm tư của nàng, nét mặt vốn lạnh lẽo dần dịu xuống, vỗ vỗ lưng nàng, cười nói: "Đi dùng bữa."

"Được!" Mắt Đường Niệm Niệm tức khắc sáng ngời, cánh mũi giật giật, thần sắc xinh đẹp thèm muốn càng thêm rõ ràng. Cả vườn mùi hương thơm ngát, là mùi hoa mai cũng là mùi rượu, say mê lòng người.

Tư Lăng Cô Hồng đi về phía trước, bước qua cầu gỗ, con ngươi đông lạnh thu vào ánh mắt dõi theo hai người của Quan Tử Sơ, chớp mắt một cái dừng ở đan dược trong tay Đường Thu Sinh, không để lại dấu vết.

Quan Tử Sơ chỉ cảm thấy đầu vai bị đè lại, giống như bị vạn quân áp chế, hơi thở cũng không thông.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!