Edit: Tiểu Ngọc Nhi
Băng Uyên Cốc ở phía bắc Mai Lâm, hai mặt giáp núi, nhìn từ cửa vào cực kỳ giống sơn động, chung quanh một mảnh tuyết trắng, bông tuyết phủ kín. Vừa bước vào lại giống như tiến đến một vùng trời mới.
Cây băng ngưng do tự nhiên mà thành, tầng tầng lớp lớp. tuy không có sức sống bình thường như cây cối, nhưng ở nơi này lại vô cùng thích hợp, có một loại xinh đẹp tinh tế cực kì mộng ảo. Chính giữa là một hồ đàm quanh năm lạnh lẽo, yên tĩnh không gợn sóng, giống như một khối băng ngọc lưu ly thượng đẳng, mà trong đầm quả thực có một khối băng ngọc. Đài làm bằng ngọc, ở trong nước gợn lên ánh sáng trong suốt lóng lánh, nổi lơ lửng xung quanh là mấy bông hoa màu trắng, nhụy xanh, duyên dáng xinh đẹp, giống như hoa quỳnh, lại không phải là hoa quỳnh, hoa quỳnh căn bản không thể sống sót trong hoàn cảnh như vậy, huống chi hoa này còn thanh quý tinh xảo, thanh ngạo quân tử hơn.
Bên trong Băng Uyên Cốc cũng không bị dãy núi che lấp hoàn toàn, phía trên còn có một kẽ hở, vừa vặn nhìn thấy mặt trời, nghĩ đến buổi tối cũng có thể nhìn thấy ánh trăng, tới lúc đó, vào ban đêm có thể tưởng tượng cảnh trong cốc đẹp tinh xảo tuyệt luận đến mức nào.
Tư Lăng Cô Hồng ôm Đường Niệm Niệm đứng trên ngọc đài trong hồ, lúc này thân thể căng cứng của hắn đã khôi phục bình thường, khom người đặt Đường Niệm Niệm ngồi trên ngọc đài, sau đó vẫy tay một cái, chín nhụy hoa tròn tròn xanh biếc bên trong chín đóa màu trắng nổi lơ lửng trong hàn đàm gần đó tách ra bay vào trong tay hắn.
Tư Lăng Cô Hồng đem nhụy hoa trân châu lớn nhỏ như trái cây đưa đến bên miệng Đường Niệm Niệm, nói: "Ăn đi."
Từ lúc tiến vào nơi này, hai mắt Đường Niệm Niệm liền lóng lánh tinh quang, không phải vì nơi này tuyệt mỹ, mà là vì nơi này so với bên ngoài linh khí càng đậm. Sau nhìn đến hoa trắng trong hàn đàm liền không rời được ánh mắt, cũng không phải vì nó xinh đẹp tuyệt trần, mà vì nó phát ra dược khí nồng đậm, và cả vì lai lịch của nó.
"Bích châu nguyệt hoa" là linh dược có ghi lại trong Bích Tuyền Quyết, có thể luyện chế linh đan diệu dược, là bảo vật mà đến lão quái vật nhìn thấy cũng phải kinh hỉ.
Bảo vật ngay cả lão quái vật cũng trân quý lâu nay, bây giờ lại xuất hiện trước mắt, thậm chí người này còn không có một chút luyến tiếc đưa tới miệng nàng, bảo nàng ăn.
Đường Niệm Niệm lần đầu tiên có loại tư tưởng thác loạn, người này đã phá vỡ suy nghĩ lâu nay của nàng. Lần đầu tiên nàng nhận thấy, hắn hình như là thực sự đối tối với mình.
Nhưng vì sao hắn lại đối tốt với nàng? Đường Niệm Niệm nhìn Tư Lăng Cô Hồng, ánh mắt chớp động, đầy vẻ hoài nghi.
Lông mi Tư Lăng Cô Hồng như cánh quạt nhẹ run rẩy, khẽ rũ xuống che nửa mắt, hơi nhếch môi, giọng nói làm cho người ta cảm nhận được vẻ ảm đạm nhè nhẹ: "Đây là quả của hoa nguyệt quỳnh, ăn đi, có thể bình ổn tăng sáu mươi năm nguyên lực, không có hại cho thân thể."
Nếu thế nhân biết Tư Lăng Cô Hồng giải thích đơn giản như vậy, chỉ sợ sẽ đều vô cùng đau đớn, trong lòng chửi mắng một phen. Cái gì gọi là không có hại cho thân thể? Đâu chỉ không có hại, hoa nguyệt quỳnh là báu vật vô giá của thế gian, trên dưới nó đều là bảo bối, trong đó nhụy hoa là trân quý nhất, người bình thường ăn vào có thể bình ổn tăng sáu mươi năm nguyên lực, tu dưỡng kim mạch, làm ột phế nhân võ học cũng trở thành tài, ngoài ra còn kháng độc từ Địa phẩm trở xuống, bệnh khí bất nhập, kéo dài tuổi thọ. Người luyện võ ăn vào lại càng không cần phải nói, người đang hấp hối thì có thể sống lại, xương cốt dần tốt lại, đây chân chính chính là bảo vật.
Có điều hoa nguyệt quỳnh thực sự khó lấy được, thế nhân chỉ đều nghe qua truyền thuyết, người thực sự nhìn thấy đã ít lại càng ít, nếu như để người ta biết được Tuyết Diên sơn trang thế nhưng có chín đóa, sợ là chỉ có thể ao ước đến sát tâm mà lại không thể làm gì.
Đường Niệm Niệm sóng mắt nhảy lên, lần này trái lại hiểu ra hắn là bởi vì mình hoài nghi mà đau lòng. Nhưng vì sao đau lòng lại không có trừng phạt nàng? Trong lòng không biết vì sao không thoải mái, nhưng chút cảm giác này lại bị nàng bỏ qua, gật đầu nói: "Ta biết." Cho dù có hại thì cũng vô dụng với nàng.
Tư Lăng Cô Hồng nhìn nàng, Đường Niệm Niệm thấy vậy nhẹ mím môi, nói ra nguyên nhân, "Ta chỉ là không hiểu vì sao ngươi lại đối tốt với ta."
Tư Lăng Cô Hồng bị vẻ nghi hoặc trong mắt nàng làm cho giật mình, ánh mắt nghi ngờ thẳng thừng như vậy, giống như việc người khác đối tốt với nàng là chuyện vô cùng kì lạ.
Trái tim giống như bị kim hung hăng đâm vào, Tư Lăng Cô Hồng ôm nàng vào lòng, cằm nhẹ nhàng ma sát mái tóc trên đỉnh đầu nàng, "Niệm Niệm."
"Hửm?"
Tư Lăng Cô Hồng khẽ hôn tóc nàng, cúi đầu nhìn vào mắt nàng, nói rất nghiêm túc: "Ta đã từng nói, ta sẽ đối tốt với nàng, thì sẽ đối xử thật tốt với nàng."
Đường Niệm Niệm bị ánh mắt nghiêm túc của hắn làm cho ngẩn ngơ, đáp: "A, ta nhớ rõ."
Tư Lăng Cô Hồng nói: "Ta nói là thật."
Đường Niệm Niệm hơi hơi hé miệng nhưng không có phát ra âm thanh.
Tư Lăng Cô Hồng nhấn mạnh lặp lại, "Ta nói là thật!"
Hắn quật cường lại thật tình, giống như đứa nhỏ chấp nhất muốn chứng thực một việc gì đó, cố chấp cho đến khi nhận được đáp án vừa lòng.
"… Nha." Đường Niệm Niệm cúi xuống, rũ mắt.
Tư Lăng Cô Hồng nắm chặt thắt lưng nàng, giống như nhìn được một chút nghi ngờ của nàng, nói: "Ta đã từng nói, nàng thích cái gì, ta đều cho nàng."
Đường Niệm Niệm kỳ thật muốn nói nàng thích tự do, nhưng nàng cũng nghĩ tới, hắn nói những điều này đều có một cái giá lớn, mà thứ nàng muốn nhất lại là tự do. Cho nên dừng một chút, đầu ngón tay chỉ vào chín đóa hoa trôi nổi trong hàn đàm, nhìn hắn hỏi: "Ta thích hoa này, ngươi cho ta sao?"
Tư Lăng Cô Hồng gương mày nở nụ cười, ý cười thẳng đến đáy mắt, tiếng cười trong sáng như tắm gió xuân, "Niệm Niệm, thứ này vốn là của nàng."
Đường Niệm Niệm nghi hoặc. Thứ này tại sao lại là của nàng ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!