Edit: Tiểu Ngọc Nhi
Nữ tử dãn lông mày ra cười một tiếng, sóng mắt trong suốt, đôi môi anh đào kiều mị cong lên, xinh đẹp như hoa đào mùa xuân tháng ba, thanh tú như cúc mùa thu tháng chín.
Con ngươi Tư Lăng Cô Hồng hơi co lại, cảm thấy tim mình đập loạn một nhịp, một loại tâm tình chưa từng có dâng lên, vừa vui mừng vừa mềm mại, vừa khát vọng lại khẩn trương, xa lạ đến đáng quý, trống ngực đập bang bang như sấm.
Tư Lăng Cô Hồng thuận theo khát vọng bản năng dưới đáy lòng cúi đầu, dùng môi chạm vào, lúc này, đôi môi anh đào làm hắn yêu thích không nhịn được đang nhẹ nhếch lên. Mềm mại tới mức giống như chỉ cần thêm chút lực sẽ tan biến, hết lần này tới lần khác lại giống mị độc ăn mòn tâm hồn người ta nhất, khiến người ta muốn ngừng mà không được.
Vốn chỉ định khẽ chạm vào, nhưng Tư Lăng Cô Hồng phát hiện, bây giờ so với lúc chưa chạm vào còn khát vọng hơn. Hắn vẫn luôn làm theo ý muốn của mình, thích chính là thích, không thích chính là không thích, cho nên lúc này vừa chạm, chẳng những không hề rời đi, ngược lại còn dùng môi nhẹ chuyển, dùng lưỡi khẽ liếm, khẽ gặm. Híp híp mắt, giống như đang hưởng thụ mỹ vị thế gian.
Đường Niệm Niệm ban đầu khẽ giật mình, đáy mắt nghi hoặc, người này đang làm trò gì vậy? Nhưng nàng không cảm thấy được ác ý, mà ngược lại thấy được sự quý trọng trong mắt đối phương.
Cho đến khi nghe được tiếng kêu hưng phấn của Lục Lục, nàng mới bừng tỉnh, hiện tại thế nhưng lại là cơ hội thật tốt a!
Đường Niệm Niệm không chút do dự ngửa đầu ra phía trước, hé miệng, đúng lúc Tư Lăng Cô Hồng vốn đang liếm gặm cánh môi nàng, không chút phát hiện liền bất cẩn trượt lưỡi vào trong. Tư Lăng Cô Hồng thân thể chấn động, lông mi nâng lên lộ ra cặp mắt sáng, một tia sáng âm u chợt lóe, môi lưỡi dừng ở miệng nàng, không lùi cũng không nhúc nhích.
Đồ ăn ngon dâng tới miệng làm sao có thể để mặc đó không làm gì?
Đường Niệm Niệm đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội lần này, thừa dịp đối phương không tức giận, cơ thể ăn được bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu. Chủ ý đã quyết, Đường Niệm Niệm từ bị động hóa thành chủ động, vươn lưỡi quấn lấy lưỡi đối phương, liếm liếm nuốt nuốt, trên mặt cũng lộ ra vẻ hớn hở thỏa mãn.
(TNN: vâng chị cứ điếc k sợ súng đi =.= rồi sẽ có ngày hối hận =]])
Đôi tay đang quấn ngang hông đột nhiên dùng sức, cơ hồ đem Đường Niệm Niệm nhập vào máu thịt, Đường Niệm Niệm còn tưởng đối phương bất mãn, định thu miệng nhỏ lại, ai ngờ đầu mới lùi về sau một chút đã bị một bàn tay chặn lại, cái lưỡi vẫn yên lặng như thỏ con cũng đột nhiên hóa thành cuồng thú hung mãnh, tràn đầy bá đạo quấn quýt lấy môi lưỡi nàng, có một loại cuồng loạn nóng bỏng như muốn nuốt nàng vào trong bụng.
Đường Niệm Niệm chẳng những không bị dọa sợ, ngược vui mừng đắc ý, ánh mắt lóng lánh. Không chút nào phản kháng, còn cố gắng nuốt vào, cuối cùng, Đường Niệm Niệm được một tấc lại muốn một thước, phát huy cụm từ lòng tham không đáy đến triệt để. Không thỏa mãn mình chỉ bị động nhận của đối phương, liền lớn mật xông vào trong miệng đối phương đòi lấy, hai người càng dính sát không thể tách rời.
"Ưm..." Đường Niệm Niệm hai gò má nhuộm đỏ, một trận tê dại khác thường truyền khắp toàn thân, nhưng chỉ cần không ảnh hưởng tới tính mạng thì nàng vẫn như cũ không chịu buông tha cho đồ ngon khó có được này, mặc dù hiện tại cả người đã vô lực dựa vào đối phương, bị động nhận hôn, nhưng ngón tay vẫn túm chặt áo hắn, không chịu bỏ ra.
(TNN: chị tham ăn quá rồi =.= buông a Hồng của e raaaaa >"< k thể mượn cớ không hiểu chuyện nam nữ rồi muốn làm j thì làm đc *grừ*)
Tư Lăng Cô Hồng cúi xuống nhìn nàng, ánh mắt càng ngày càng sâu, một cỗ nhiệt khí không thể khống chế lan khắp người. Người này căn bản không biết nàng lúc này đẹp cỡ nào, mê người cỡ nào, căn bản là khiến toàn bộ nam nhân trước mặt nàng đều vô lực kháng cự.
Lông mày giống như nhíu mà không phải nhíu, hai mắt tựa vui mà không vui, hơi nước mông lung, má đỏ hồng, cánh mũi dính một tầng mồ hôi mỏng, còn có tiếng ngâm kiều mị không xương phát ra từ miệng nhỏ kia.
"A a a a ——" Tiếng gào thét như sấm xuyên thủng bầu trời, ngay cả tuyết đọng trên cây cũng bị chấn động rơi xuống. (haha)
Tư Lăng Cô Hồng hơi nâng mắt, nghiêng người ra sau, kết thúc trận hôn kịch liệt này.
"Hít, hà–." Đường Niệm Niệm thở dốc, nhưng hai mắt vẫn cố định nhìn chằm chằm Tư Lăng Cô Hồng, tràn ngập thỏa mãn vui vẻ cùng ham muốn không biết bao nhiêu mới đủ, cộng thêm làn hơi nước vẫn chưa tản đi, nàng căn bản không biết bộ dạng mình thế này chính là vô cùng dụ dỗ, đợi người tới hái.
Tư Lăng Cô Hồng không tiếng động thở dài, sau đó bàn tay đặt sau đầu nàng tăng thêm lực, đem gương mặt dụ hoặc của nàng nhét vào trong ngực.
"Không tiếp tục?" Đường Niệm Niệm từ trong ngực hắn ngẩng đầu hỏi, vẻ mặt tiếc nuối.
Tư Lăng Cô Hồng nghiêng người chặn lại tầm mắt người khác, hỏi: "Muốn?"
Đường Niệm Niệm im lặng, chủ động yêu cầu có thể sẽ bị hoài nghi mục đích, sau này muốn sẽ khó khăn. Sóng mắt dao động, Đường Niệm Niệm không chút lãng phí vươn lưỡi liếm liếm chút nước vừa rồi chưa kịp nuốt xuống còn lưu bên mép, nói với Tư Lăng Cô Hồng: "Lúc nào ngươi muốn ta làm chuyện vừa rồi, ta đều muốn."
Con ngươi Tư Lăng Cô Hồng chợt co lại, khẽ mở to đôi mắt, "Được."
Đường Niệm Niệm tâm ý viên mãn, nghiêng đầu nhìn về phía người vừa cắt ngang chuyện tốt của nàng. Chỉ thấy trên con đường uốn lượn lát đá ngọc bích, chung quanh sương sớm ngưng tụ thành tuyết trắng, một mảnh rừng mai vô tận rộng mở, trong suốt, tươi đẹp, rực rỡ lại lãng mạn, Mai Lâm ở phía trước có bốn người đang đứng, vẻ mặt khác thường, trong đó khoa trương nhất chính là Triệu Thiết, hai mắt trừng lớn như mắt trâu, miệng há hốc, có thể đoán được tiếng gào đinh tai nhức óc vừa rồi là từ ai mà ra. (TNN: tác giả tả cảnh khó quá đi =.=)
"Tham kiến trang chủ, chủ mẫu." Thư Tu Trúc phất tay áo cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ.
Ba người còn lại bừng tỉnh, vội vàng cúi người hành lễ.
Tư Lăng Cô Hồng bế Đường Niệm Niệm đi về phía Mai Lâm, nói: "Đi dùng bữa."
Đường Niệm Niệm gật đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!