Edit: Tiểu Ngọc Nhi
Gió mát thanh thanh, phía đông một vầng hào quang che kín đám mây, báo hiệu ngày mới sắp tới.
Thường thường thị nữ trong đại viện Đường gia thức dậy rất sớm, tỳ nữ bên người đã nấu nước chờ chủ tử rửa mặt chải đầu ở ngoài cửa, trong viện hạ nhân tỉa hoa cỏ, quét sạch đường lát đá, gọn gàng ngăn nắp, nghiêm trang y hệt gia quy.
Xà nhà các viện phía tây đều có chạm khắc hình đại bàng, Nhị phu nhân Lưu thị ngồi ngay ngắn ở trước gương, để cho tỳ nữ chải đầu vấn tóc, dưới lông mày là một đôi mắt phượng dễ thương, cặp môi đỏ mọng thoa đầy phấn đắt tiền giương lên, có thể thấy được tâm tình rất tốt.
Nhị phu nhân Lưu thị mặc dù đã ngoài ba mươi, nhưng vẫn giữ được dung mạo trẻ đẹp, ngày thường mức sống xa xỉ, không có phiền lòng, nên dung mạo này nhìn qua thật sự trẻ hơn rất nhiều, giống như kiều phụ hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, thật khiến người động tâm. Cũng khó trách được sủng ái ở Đường gia, như mặt trời ban trưa.
"Phu nhân, phu nhân!" Tỳ nữ Xuân Tuyết một đường chạy đến, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ.
Tay Lưu thị đang chọn vòng tai chợt dừng lại, khó có được tâm tình tốt nhẹ mắng: "Gào to như thế còn ra thể thống gì!" Chờ Xuân Tuyết cáo tội hành lễ, mới không nhanh không chậm hỏi: "Nói xem, xảy ra chuyện gì?"
Xuân Tuyết đến gần, thấp giọng nói: "Phu nhân, nô tỳ mới nghe được từ Bắc viện bên kia, Nhị tiểu thư biết được phải thay Tam tiểu thư xuất giá tới Tuyết Diên sơn trang, liền khóc nháo, nhất thời nghĩ quẩn nhảy sông tự vẫn rồi!"
Lưu thị cả kinh, "Đã chết?"
Xuân Tuyết lắc đầu, "Dạ vẫn chưa, kịp thời cứu được, nhưng vẫn hôn mê ở trong viện."
Lưu thị sắc mặt trầm xuống, gõ gõ bàn trang điểm tạo ra tiếng vang thanh thúy, cười lạnh nói: "Thật là không biết tốt xấu, chuyện này nếu truyền ra ngoài, người ta còn tưởng là Đường Môn chúng ta nói không giữ lời, bên Tuyết Diên sơn trang kia lại càng không tiện nói rõ."
Xuân Tuyết luôn miệng phụ họa: "Phu nhân nói phải, Nhị tiểu thư này thật không biết phải trái, chỉ bằng cái thân thể suy yếu lắm bệnh kia của nàng, nếu không phải phu nhân tốt bụng, nàng sao có thể được gả tới Tuyết Diên sơn trang này chứ."
Lưu thị hài lòng gật đầu, vuốt vuốt tóc mai, vung tay áo đứng dậy, "Đi thôi, tới Bắc uyển xem một chút."
Xuân Tuyết Hạ Mai theo sát ở phía sau.
Lưu thị đi được nửa đường, liền gặp một nữ tử mặc váy hồng chạy đến.
Nữ tử này ước chừng mười sáu tuổi, tóc vấn hai bên, dây cột tóc màu đỏ quấn quanh, mặt trái xoan, mắt phượng giống Lưu thị vừa kiều vừa mị, quốc sắc thiên hương như mẫu đơn xinh đẹp đang nở rộ.
Lưu thị thấy nàng, trên mặt lộ ra nụ cười từ ái, gọi: "Chi Nhi, làm sao vội vàng như vậy?
Đường Xảo Chi dừng lại ở trước mặt Lưu thị, trong mắt tràn đầy bất mãn, khẩn trương nói: "Con nghe Vân Tuệ nói, Đường Niệm Niệm nhảy sông tự vẫn?"
Lưu thị trấn an khẽ vuốt mái tóc của nàng, cười nói: "Mẹ chính là vì chuyện này nên mới muốn tới Bắc uyển."
Đường Xảo Chi luôn miệng nói: "Nó không sao chứ? Nếu nó chết rồi thì ai thay con xuất giá đây!?" Rồi tức giận dậm chân, trong lòng vừa hoảng vừa sợ, "Tuyết Diên sơn trang kia... Tuyết Diên sơn trang kia! Con quái vật giết người không chớp mắt đó, con mới không muốn gả đâu! Mẹ! Con không muốn gả!"
Lưu thị liên tục an ủi nàng, mím môi cười lạnh nói: "Con yên tâm, mẹ đương nhiên sẽ không để cho con bị ủy khuất."
Nói chuyện một lát, mấy người đã đi tới trước cửa Bắc uyển.
Cùng lúc đó, trong Bắc uyển, trên giường đàn hương khắc hoa đỏ, nữ tử nằm yên, lông mi nhẹ run, sau đó khẽ mở mắt ra, sâu trong ánh mắt có một luồng sáng màu bích lục chợt lóe rồi biến mất.
"Ôi..." Thấp giọng rên rỉ, nữ tử vừa khôi phục ý thức, lập tức đã bị mỏi mệt toàn thân ăn mòn, không thể động đậy, chỉ có đôi mắt nhìn lên dải lụa lăng sa, màn giường ngọc lưu ly.
Đây là...
Nữ tử trợn tròn hai mắt, sau đó lộ ra thần sắc mừng rỡ kinh ngạc.
Chưa chết, mình chưa chết?
Ha ha, lão quái vật, trời không quên ta a!
Nữ tử câu môi, lộ rõ niềm vui trong lòng.
Lúc này cửa phòng bỗng nhiên mở ra, một giọng nữ tử lãnh đạm hỏi thăm truyền đến: "Nhị tiểu thư sao rồi? Có tỉnh lại chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!