Chương 5: (Vô Đề)

Hắc y nhân lúc này thật sự suy yếu, bị ép uống chén nước cũng không còn sức lực phản kháng, phía sau là cái kỳ quái tân nương tử lại chân chó mà đấm lưng cho hắn, đánh trúng miệng vết thương đang nhỏ máu của hắn thì càng vui sướng!

Hắn không hiểu ra sao, người này bị cái gì?! Chắc sẽ không gặp phải kẻ điên đi?

Nội tâm giãy giụa một hồi lâu, cuối cùng cảm thấy tình huống hiện tại không lạc quan cho lắm, cần thiết yêu cầu người này trợ giúp. Hắn lại lần nữa thử thăm dò mở miệng: "Cô nương…… Có thể giúp tại hạ một chuyện sao?"

Kỷ Duy Tâm điên cuồng gật đầu: "Có thể có thể! Đương nhiên có thể!" Nàng hào khí mà một vỗ ngực: "Về sau chuyện của ân nhân ngài chính là chuyện của ta, ta Kỷ Duy Tâm liền tính vượt qua lửa lội qua sông cũng nhất định thay ngươi làm được!"

Hắc y nhân có chút vô ngữ, "Không khoa trương như vậy, chỉ là muốn nhờ cô nương cho tại hạ ở lại một đêm. Chờ đến khi tại hạ tránh thoát những người đó, lập tức sẽ đi."

"Không thành vấn đề!" Kỷ Duy Tâm hữu lực đáp.

Hắc Minh thập phần khó hiểu, bên ngoài tiếng la "Bắt lấy thích khách" vang rung trời, nàng lại không phải là kẻ điếc, tất nhiên là nghe được, bộ dáng này của chính mình vừa thấy liền rất khả nghi, nàng cư nhiên còn muốn giúp chính mình? Chẳng lẽ nàng là bị người trong phủ này c**ng bức tới?

Nhưng nàng không bị trói, cũng không bị khóa, nhìn không giống như là bị c**ng bức. Như vậy xem ra, nàng rất có thể là người ngốc. Hắc y nhân yên lặng liếc qua  nàng một cái, nữ nhân đẹp như vậy có điểm đáng tiếc.

Đang nghĩ ngợi, một trận tiếng bước chân hỗn độn bỗng nhiên vang lên, quay đầu vừa thấy, xuyên thấu qua cánh của có thể thấy được lờ mờ một mảnh ánh lửa ở bên ngoài.

Ngoài cửa truyền đến tiếng kêu nóng vội của người nào đó: "Nương tử ~~~ nương tử ~~~"

Kỷ Duy Tâm trợn tròn mắ:, "Hắn, hắn cư nhiên còn sống?!"

Tiếng gọi ầm ĩ càng ngày càng gần, kỷ Duy Tâm còn đứng tại chỗ ngây ngốc, hắc y nhân lại không thể không trốn, hắn vội vàng đứng dậy, nỗ lực hít một hơi, trên bàn dẫm một chút mượn lực, sải bước nhảy lên xà nhà.

Hắn hạ giọng nói câu: "Nhớ rõ hứa hẹn của ngươi!"

Cùng lúc đó, "Rầm" một tiếng, cửa phòng lại lần nữa bị đẩy ra.

Nhạc Trạm vẻ mặt nôn nóng mà chạy vào, lôi kéo Kỷ Duy Tâm ngó trái ngó phải: "Nương tử, nàng không sao chứ?"

Kỷ Duy Tâm ngơ ngốc nhìn hắn: "Ngươi……" Ngươi như thế nào lại không chết?!

Nhạc Trạm nhìn biểu tình nàng ngốc nghếch, đau lòng đến không được, liền đem nàng ôm vào lòng ngực: "Nương tử chắc sợ hãi đi. Bảo bối ngoan, đừng sợ, có ta ở đây, ta sẽ bảo vệ nàng nha."

Kỷ Duy Tâm lúc sau bình tĩnh lại, rốt cuộc phân tích rõ cái tình huống hiện tại, nàng thu nhận một tên thích khách kiêm ân nhân, vấn đề là tên thích khách này kỳ thật cũng không có giúp nàng giải quyết "Kẻ thù".

Lỗ vốn!

Nhưng lúc này hối hận cũng không còn kịp rồi, nàng đã đồng ý hứa hẹn, người phủ Tướng luôn luôn một lời nói bằng một gói vàng, nàng không thể nuốt lời!

Nàng có chút chột dạ, đẩy Nhạc Trạm đang ôm gắt gao chính mình, thấp thỏm không thôi mà đi về phía giường. Nhạc Trạm lập tức liền cùng đi theo, Kỷ Duy Tâm quay đầu lại hét lớn một tiếng: "Đừng nhúc nhích!"

Nhạc Trạm quả nhiên liền bất động. Hắn đứng giữa căn phòng, kỳ quái mà nhìn Kỷ Duy Tâm: "Nương tử, nàng làm sao vậy? Có phải hay không dọa bị rồi? Nàng đừng sợ, tên thích khách kia không phải hướng tới vương phủ của chúng ta, người hắn muốn giết là Lục đại nhân,  thời điểm chạy trốn truy đuổi mới xông vào."

Kỷ Duy Tâm quả thực muốn lệ rơi đầy mặt. Đậu má, quả nhiên bị lừa rồi!

Nhạc Trạm nhìn tới vẻ mặt thương tâm của nương tử nhà mình, vừa định đi qua an ủi nàng, bỗng nhiên cảm thấy được đỉnh đầu có chút khác thường. Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, trước mắt một mảng tối sầm, một quái vật khổng lồ trực tiếp bổ lên đầu hắn.

"A!!!"

Trong căn phòng đỏ rực của vương phủ, tiếng kêu xé trời đột nhiên vang lên, bên ngoài mọi người đều dừng lại, cùng liếc nhìn lẫn nhau, lập tức chạy như điên bề phía phát ra thanh âm.

Đi một đường liền tìm được tân phòng của Vương gia, mọi người đều có chút chần chờ, nhưng nhớ tới an nguy của Vương gia cùng Vương phi, cuối cùng vẫn là căng da đầu đi gõ cửa: "Vương gia, xảy ra chuyện gì rồi sao?"

Bên trong truyền đến tiếng đè nén rất áp lực của Vương gia: "Không có việc gì! Các ngươi đi nơi khác lục soát đi."

"Cái kia, tiếng kêu vừa rồi là?"

"…… Bổn vương chỉ là không cẩn thận té ngã một cái."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!