Chương 4: (Vô Đề)

Mắt thấy ngày thành thân càng ngày càng gần, Kỷ Duy Tâm lo lắng cho cái mạng nhỏ của mình, trong lòng càng thêm phiền muộn. Nàng tìm mọi cách đi theo làm nũng cha mẹ, cầu xin họ đừng buông tay vứt bỏ, nhưng kết quả hiển nhiên là không như ý nguyện. Kỷ Duy Tâm tâm đã nguội lạnh, không hề kêu cha gọi mẹ mà cầu tình, nhưng lại luôn tỏ sắc mặt càng thêm khó coi đối với Nhạc Trạm.

Bất quá Ninh Vương điện hạ của chúng ta hiển nhiên không phải là người biết khó mà lui, hắn như cũ vẫn gió mặc gió, mưa mặc mưa mà canh giữ bên cửa sổ khuê phòng tiểu tức phụ nhà mình, sợ ngày nào đó không lưu ý liền bị người khác đoạt đi!

Hừ hừ, tiểu tức phụ nhà mình ôn nhu săn sóc, tình tình thiện lương như vậy, khẳng định có rất nhiều nam nhân mơ ước! Nhất định phải xem trọng mới được!!

Cuộc sống thường ngày vẫn cứ bình yên nước chảy, kế hoạch phản kháng trong lòng Kỷ Duy Tâm sau khi bị bác bỏ, trong nháy mắt liền đến ngày thành thân.

Nhờ Từ thái y hằng ngày đều tỉ mỉ chữa trị, cái chân gãy kia của Ninh Vương điện hạ thần kỳ không đến hai tháng liền khỏi hẳn, đối với chuyện này hắn liền chân chó mà đem công lao hướng thẳng về Kỷ Duy Tâm: "Nương tử, ngươi thật là ta phúc tinh!"

Kỷ Duy Tâm vuốt v e môi dưới ha hả cười lạnh, hay thật, ngươi đã quên chân của ngươi là bởi vì ai mà gãy rồi sao?

Đêm trước ngày thành thân, Vu thị kêu nữ nhi nhà mình lên tâm sự chuyện riêng tư, nào là giảng đạo lí đối xử với hạ nhân, những việc thê tử cần phải chú ý, sắc mặt nàng vô cùng trầm trọng mà nhìn Kỷ Duy Tâm, "Con à, gả đến vương phủ lúc sau……" Kỷ Duy Tâm còn tưởng rằng nương nàng nhất định sẽ nói phải chăm lo cho phu quân thật tốt, trở thành vị thê tử tốt llinh tinh các thứ, kết quả nương nàng chỉ nói một câu: "Chú ý an toàn!"

Kỷ Duy Tâm một miệng đầy nước trà phun tới khuôn mặt mẹ già nhà mình. Thật tốt quá đi, mẫu thân kỳ thật cũng không đến nỗi vô tình đâu!

Nàng vội vàng lấy ra khăn gấm lau mặt cho mẫu thân, vẻ mặt hổ thẹn mà xin lỗi: "Thực xin lỗi a, nương, con không phải cố ý."

"…… Không có việc gì." Vu thị bình tĩnh mà tiếp nhận khăn gấm, tự mình lau mặt, cuối cùng lại nói: "Tóm lại con vẫn nên chú ý chăm sóc bản thân thật tốt, rốt cuộc cái thanh danh Vương gia khắc thê cũng không phải tin đồn vô căn cứ, con để ý chút, nhất định không sai. Thời điểm quan trọng…… Bảo toàn tính mạng!"

Dù sao cũng là bảo bối nữ nhi nhà mình, tuy rằng đúng là chính mình ép nàng gả đi, nhưng vẫn sẽ lo lắng.

Kỷ Duy Tâm nắm tay mẫu thân: "Đã biết!"

Ý tứ của mẫu thân còn không phải là khiến nàng nỗ lực sinh ra một đứa con trai, sau đó khắc chết nhà họ nhạc sao! Ha hả, nàng nhất định sẽ nỗ lực khắc chết tên tướng công "Bụng dạ khó lường" này!

Kỷ tướng quân hốc mắt hồng hồng ngồi ở một bên, lúc này rốt cuộc đợi tới cơ hội mở miệng: "Bảo bối ngoan, chỗ đó nếu chịu ủy khuất liền về nhà, cha nuôi con! Nếu hắn bắt nạt con, con nhất định phải nói cho cha, liền tính ta có bị chém đầu cũng muốn giúp con đánh chết hắn!" Nói xong dùng tay áo lau nước mắt, đáng thương cực kỳ.

Bảo bối nữ nhà mình phải gả cho người ta, thật là luyến tiếc a!

Kỷ Duy Tâm đi qua ôm cổ ông làm nũng: "Cha, đừng khổ sở, nữ nhi sẽ thường xuyên trở về xem ngài nha!" Nàng tượng trưng an ủi hai câu, sau đó cười hắc hắc, "Cha, ngài xem con lập tức đều phải gả chồng, về sau một năm mới có thể thấy mặt nhau vài lần, thừa dịp con còn ở đây, ngài đem lệnh bài cho con mượn chơi một lát có được không?"

Đường đường lệnh bài của Trấn Quốc đại tướng quân có thể triệu tập tam quân, sao có thể cho phép các người tục nhân tùy ý làm điều xằng bậy! Quả thực là ăn nói hàm hồ! Kỷ tướng quân hồng con mắt hừ lạnh: "Con cứ tưởng bở đi!"

Kỷ Duy Tâm bĩu môi, buông ông ra, cũng hừ lạnh một tiếng: "Làm gì nhỏ mọn như vậy?! Còn có thể hay không cùng nhau vui sướng chơi đùa?!"

Kỷ tướng quân: "……"

Sau đó không lâu ca ca thân yêu Kỷ Trạch cũng tới tìm nàng, ném cho nàng một bao thuốc trị bệnh lớn, còn vô cùng chính nghĩa nói một câu: "Còn nhớ rõ lời ta nói với muội rồi sao?"

Đương nhiên nhớ rõ —— khắc mà bất tử, liền nghĩ cách gi3t chết chứ sao!

Kỷ Duy Tâm lần thứ hai nắm tay ca ca nàng: "Ca ca, ta hiểu mà."

Ở Đại Yến quốc, đệ đệ mà Hoàng đế bệ hạ thương yêu nhất — Ninh Vương điện hạ tôn quý của chúng ta rốt cuộc muốn thành thân, tân nương lại là tiểu thư phủ Trấn Quốc đại tướng quân, cái loại này tin vui quá lớn, tự nhiên muốn làm cũng không thể làm  giống người thường được.

Ngày thành thân, đội ngũ đón dâu từ đầu phố đông tới cuối phố tây, quần chúng từ ngõ hẻm phía nam rồi đến hẻm phía bắc, tiếng pháo chiêng trống vang lên làm chấn động toàn bộ kinh thành, tân lang trong không khí vui mừng đi đón dâu, đ ingang qua chỗ quần chúng vây quanh, thời điểm nghe được những cảm nghĩ thiếu chút nữa từ trên lưng ngựa ngã xuống.

Khi đưa tân nương tử đi vào phủ Ninh Vương phủ, nguyên bản quần chúng vây xem  ầm ĩ không thôi không hẹn mà cùng an tĩnh xuống, liền đến nhóm mấy nam tử thổi kèn đều không làm việc đàng hoàng mà để xuống nhạc cụ xuống, thò đầu xem náo nhiệt.

Hai vị Ninh Vương điện hạ cùng tướng quân phủ thiên kim đều có thiên phú dị bẩm, người mang tuyệt kỹ, một người lại so một người lợi hại, cũng không biết bọn họ hai đại cao thủ quyết đấu sẽ ra cái kết quả gì! Cái hình ảnh đó chắc chắn rất đặc sắc, chúng ta đều rất muốn xem!!!

Vị tân lang này vốn định thật soái khí mà xoay người xuống ngựa, kết quả bị bàn đạp vướng một chút, thiếu chút nữa quăng ngã như cẩu ăn phân, hắn ra vẻ bình tĩnh chỉnh lại vạt áo, quần chúng vây xem đã thập phần không phúc hậu mà cười ầm ra tiếng.

Nhạc Trạm xoa cái trán đỏ đầy mồ hôi lạnh, đứng tại chỗ hít sâu mấy cái, lúc này mới lại kích động lại thấp thỏm mà đi qua hỉ kiệu.

Hai vị ma ma đem tân nương tử cỗ kiệu đưa xuống, Ninh Vương điện hạ đi qua tự mình đỡ tiểu nương tử nhà mình: "Để ta tự tới."

Các ma ma vẻ mặt khó xử, nhưng xem Vương gia nhà mình vẻ mặt kiên trì cũng chỉ thức thời lui ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!