Chương 38: (Vô Đề)

Dịch Lâm bất đắc dĩ, tiến lên túm cổ áo nhấc tên đệ tử canh cửa ra. Thấy vậy, mấy tên đệ tử đang chắn trước cửa vội vàng chạy lại ngăn cản. Dịch Lâm mỗi tay xách một người, khống chế cả hai.

Trước sơn động không còn ai cản trở, Nhạc Trạm hớn hở chạy lại, kết quả mò mẫm trên tường một hồi lâu mà vẫn không tìm thấy cơ quan. Hắn chống nạnh đứng trước cửa, gào lên: "Tần Hạc, mau ra đây cho lão tử!!!"

Hắn lặp lại câu này cả chục lần, bên trong rốt cuộc cũng vang lên tiếng đáp trả khó chịu của Tần Hạc: "Cút!"

Nghe thấy tiếng trả lời, Nhạc Trạm liền vui mừng, gào thêm một câu: "Tần môn chủ đã biết tin hai mươi năm trước sau khi ngài rời khỏi Vô Thường môn thì sư đệ ngài đã tự thiến chưa?"

Sau một thoáng lặng im, xung quanh vang lên một tiếng ầm, cửa động từ từ mở ra, Tần Hạc một thân bạch y đứng ở cửa, sắc mặt trắng bệch như bộ đồ ông ấy đang mặc.

"Vương gia nói là sự thật?"

Nhạc Trạm ngừng cười, nghiêm túc gật đầu: "Hắn tự nói với ta, ta cũng tận mắt chứng kiến."

Tần Hạc hồi lâu vẫn không phản ứng, cả người như hóa đá, chỉ có vạt áo lay động trong gió đêm. Im lặng hồi lâu, lúc Nhạc Trạm sắp không nhịn được muốn gọi ông ấy tỉnh lại thì Tần Hạc mới nhỏ giọng đáp: "Ta biết rồi."

.................

Tần Hạc xuất quan ngay đêm đó, nhưng hôm sau Nhạc Trạm tìm khắp sơn trang cũng không thấy bóng dáng ông ấy đâu, nghĩ chắc Tần Hạc muốn yên tĩnh một mình nên Nhạc Trạm về nhà một lòng một dạ hầu hạ tức phụ, đồng thời tranh thủ chút thời gian giải quyết luôn chuyện của Phong Minh và Hồ Đồ Đồ. 

Theo lời kể của đương sự Phong Minh, Hồ Đồ Đồ đã nhân lúc nàng ta không để ý mà "hạ thủ" trong đêm hai người cùng về Giang Tây thăm cha nàng ta. Tuy nhiên, lời khai của một đương sự khác là Hồ Đồ Đồ thì lại không giống vậy. Theo lời hắn, hắn bị vị nhạc phụ tương lai kia tính kế, bị chuốc say rồi bỏ thuốc, còn bị ném lên giường Phong Minh, thế là "thú tính" nổi lên, ăn luôn Phong Minh.

Nhạc Trạm nhớ lại phong cách của cữu cữu mình, cảm thấy lời Hồ Đồ Đồ nói có độ tin cậy rất cao. Dù sao thì từ khi Phong Minh bảy tuổi, vị kia đã bắt đầu lo lắng tìm tướng công cho nàng ta rồi. Không phải là ông ấy không thích Phong Minh, thật ra ông ấy cưng chiều Phong Minh hết mực, nhưng từ khi gặp phải một tên thầy bói chết tiệt nào đó nói rằng đường tình duyên của Phong Minh trắc trở, ông ấy rất lo lắng về chuyện hôn nhân đại sự của nàng ta, suốt ngày lo nàng ta ế chỏng gọng.

Biết được sự tình ngọn ngành, lại nghĩ đến cảnh hai người sắp sửa bái đường thành thân, Nhạc Trạm hết lo lắng, lại tiếp tục ôm ấp nương tử của mình, tình chàng ý thiếp.

Sáng sớm hôm ấy, vừa mặc xong quần áo mở cửa phòng, Nhạc Trạm đang vươn vai giữa chừng thì bị bóng dáng đột ngột xuất hiện trước mắt dọa cho suýt ngất. Hắn vỗ ngực lấy lại bình tĩnh, trừng mắt nhìn Tần Hạc: "Sáng sớm tinh mơ định hù chết người ta hả?!"

Cằm của Tần Hạc lún phún mấy sợi râu lơ thơ, chẳng thèm quan tâm tiếng la hét của hắn, chỉ mím chặt môi, giống như đã quyết định điều gì đó, đáy mắt dần dần lộ ra vẻ kiên định.

"Ta cùng ngài về kinh thành."

Thị Tử (Quả Hồng) ra đờiLại là một chuyến xe đường dài mệt nhọc. Bởi vì trên xe có hai thai phụ nên bọn họ phải chọn con đường bằng phẳng, rộng rãi nhất để đi, tốc độ cũng được giảm đến mức tối đa.

Đáng nói là hai thai phụ này, người nào người nấy cũng đều đỏng đảnh y như nhau, bất kể ngày đêm, dù là nơi thị trấn đông đúc hay giữa rừng hoang, lúc nào cũng đòi ăn, hoặc là đi đến đâu thấy gì đó hay ho thì dừng lại ba bốn ngày cũng không phải là không thể. Một đường vừa đi vừa chơi, vậy mà mất gần một tháng trời.

Đến mỗi nơi dừng chân, Nhạc Trạm đều sai người tìm kiếm đủ loại của ngon vật lạ, đem theo trên đường cho hai thai phụ ăn. Thỉnh thoảng ngán đồ ăn thì đám thị vệ lại phải đi săn thú rừng cho hai người đổi khẩu vị.

Tần Hạc có Hồ Đồ Đồ dẫn đường đi trước một bước, cả đường thúc ngựa, chỉ mất vài ngày đã đến kinh thành, sau đó hai người nảy sinh bất đồng. Hồ Đồ Đồ kiên trì muốn Tần Hạc cùng mình vào cung bẩm báo trước, Tần Hạc không chịu, nói mình sẽ tự tìm thời gian đi gặp hoàng đế. Hồ Đồ Đồ ra sức khuyên can, Tần Hạc nổi cáu, quay người thúc ngựa phóng đi.

Hồ Đồ Đồ một năm một mười kể lại cho hoàng đế, hoàng đế tức đến mức dựng râu. 

Đại hiệp thì ghê gớm lắm sao, có coi trẫm ra gì không? Hứ!

Tần Hạc thúc ngựa thẳng đến núi Vô Thường. 

Nhiều năm rồi chưa quay lại, cảnh sắc trên núi vẫn như cũ, cây cối xanh tươi, mây mù bao phủ, chẳng khác gì trong ký ức. Đi đến giữa núi, ngẩng đầu bỗng thấy một bóng người, một thân bạch y, mái tóc đen như mực, lặng lẽ đứng trên đỉnh núi. Gió núi thổi phần phật, y phục bay theo gió, phiêu dật tựa như tiên nhân trong tranh.

Tần Hạc ghìm cương ngựa, lặng lẽ nhìn người nọ. Mười mấy năm thoáng chốc trôi qua, dung nhan người trước mặt vẫn như xưa, không hề có chút nào già đi.

Một lát sau lại thúc ngựa đi tiếp, men theo con đường nhỏ mà lên, rẽ vào một con đường đất rộng hơn. Tiếng vó ngựa "lộp cộp", bạch y nam tử đối diện chậm rãi bước tới, dừng lại cách mười bước chân, nhìn ông ấy khẽ mỉm cười.

"Sư huynh, huynh cuối cùng cũng về rồi."

Tần Hạc không rõ trong lòng mình hiện tại là tư vị gì, trước mắt chợt hiện lên hình ảnh Tần Diệp lúc nhỏ ngày ngày lẽo đẽo theo sau lưng ông ấy, ngây thơ hồn nhiên, thoáng chốc lại nhớ đến năm đó sư phụ quy tiên, ông ấy bị Tần Diệp giam cầm trong mật thất. Hắn nằm trên người ông ấy, gọi từng tiếng "sư huynh".

Lúc hoàn hồn, Tần Diệp đã quỳ trước mặt Tần Hạc, bạch y tán loạn trải trên nền đất. Tần Diệp nắm chặt trường bào màu đen của Tần Hạc, giống như lúc nhỏ nắm lấy vạt áo ông ấy vậy.

"Sư huynh, ta biết sai rồi. Huynh tha thứ cho ta có được không..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!