Nhạc Trạm và Kỷ Duy Tâm ngày ngày ăn no ngủ kỹ. Thỉnh thoảng Kỷ Duy Tâm hứng chí đòi đi dạo phố, Nhạc Trạm liền mang theo một đống ngân lượng để cho nàng tiêu xài. Dịch Lâm đi theo sau, suýt chút nữa ôm chân Nhạc Trạm mà gào khóc: "Thổ hào, xin được bao nuôi!"
Phần lớn thời gian, Kỷ Duy Tâm lười ra khỏi phòng. Khi chán quá, nàng liền sang tìm thư sinh bên cạnh. Thư sinh gần đây dồi dào ý tưởng, hễ Kỷ Duy Tâm sang, hắn đều đang gồng sức viết, bận tới mức chẳng buồn ngẩng đầu chào.
Vài hôm sau, thư sinh hoàn thành tác phẩm mới. Để cảm tạ Kỷ Duy Tâm đã cho mình nguồn cảm hứng, hắn mang đến tặng nàng xem trước. Nhạc Trạm rảnh rỗi, liền ôm nàng cùng đọc. Nhưng càng xem, hắn càng tức, cuối cùng giận đến mức xé sách, sau đó hùng hổ chạy sang tìm thư sinh kia tính sổ.
"Ngươi ăn gan hùm mật gấu rồi hả? Dám mơ tưởng tới nương tử của ta!"
Nhạc Trạm túm cổ áo hắn nhấc lên, thư sinh sợ đến mức liên tục xua tay cầu xin: "Chỉ là hư cấu thôi! Hư cấu thôi mà! Ngài biết đó, nghệ thuật vốn cao hơn đời thực…"
"Nghệ thuật cái đầu ngươi!" Nhạc Trạm tức đến mức muốn băm hắn ra cho chó ăn: "Còn nào là nửa đêm hẹn hò, nào là trộm tình?! Ngươi tin ta chỉ cần một khắc là có thể biến ngươi thành kẻ chỉ có thể xuất hiện vào nửa đêm không?"
"Tin, tin, tin! Tiểu sinh tuyệt đối tin!" Thư sinh mặt mày tái nhợt hơn cả bình thường, "Nhạc chưởng môn bớt giận, tiểu sinh thực lòng kính ngưỡng ngài."
"Không được gọi ta là Nhạc chưởng môn!!!" Nhạc Trạm tức đến phát điên, gào lên. Trong cuốn thoại bản kia, cái kẻ khổ sở bị cắm sừng đội mũ xanh cũng mang danh Nhạc chưởng môn!
"Bồ Tùng Linh, ngươi thật đúng là muốn chết!!!"
Thư sinh run rẩy sửa lại: "Tiểu sinh là Bồ Khẩn Linh, không phải Bồ Tùng Linh."
Nhạc Trạm bóp lấy cổ hắn, nghiến răng nghiến lợi: "Ta mặc kệ ngươi là Khẩn hay là Tùng! Mau đốt sạch cuốn thoại bản kia rồi viết lại cho ta! Nhân vật nam chính phải là ta, nghe rõ chưa?!"
"Tiểu sinh hiểu rồi, hiểu rồi mà." Thư sinh run rẩy đáp, lòng đầy uất ức.
Thư sinh nhỏ bé sợ tới mức hồn vía lên mây. Thời buổi này kiếm sống bằng cách múa bút viết thoại bản thật là khó quá đi! Thôi thôi, hắn mới thật sự là gia gia! Thể nào cuốn tiếp theo cũng phải để hắn làm nam chính mới được. Hay là quyển tiếp theo viết về nam chính bị đội nón xanh (bị cắm sừng) đi, để vị tướng công đáng thương này tìm được mùa xuân thứ hai?
Ồ, ý tưởng này có vẻ không tồi! Ha ha ha~~~
Khiêu chiến Tần HạcHuyện Phong Vũ có một nơi gọi là thôn Võ Lâm, chính là nơi tổ chức đại hội võ lâm bốn năm một lần. Trong thôn có sẵn võ đài, lại xây hẳn nơi ở dành cho các môn phái tham gia thi đấu tá túc. Bởi vậy, ngay sau khi tuyển thủ dự thi Dịch Lâm báo danh xong liền dìu già dắt trẻ vào ở trong thôn.
Kỳ đại hội năm nay chia ra làm hai bảng tỷ thí, một là bảng chưởng môn, hai là bảng đệ tử.
Bảng chưởng môn chỉ chấp nhận những vị chưởng môn đã được đại hội chứng thực thân phận, mục đích cao nhất là tranh ngôi vị Minh Chủ.
Sau khi trải qua cân nhắc kỹ càng, đại hội quyết định sử dụng một chế độ thi đấu hết sức… khoa học. Trước tiên, bốn người phân vào cùng một nhóm để giao đấu vòng tròn. Hai người đứng đầu mỗi nhóm sẽ bước vào vòng 1/8 chung kết, tiếp đến là vòng 1/4 chung kết, sau đó là bán kết và cuối cùng chính là trận ba người tranh nhau ngôi vị cao nhất.
Người chiến thắng sẽ nhận được phần thưởng vô cùng hấp dẫn – một chuyến du ngoạn bảy ngày khắp Đại Yến do bên tổ chức giàu nứt đố đổ vách trao tặng. Quan trọng hơn, vị ấy sẽ được quyền tỉ thí với Minh Chủ đương nhiệm, nếu thắng sẽ đăng cơ làm Minh Chủ mới. Mà thua thì cũng chẳng sao, cứ tay dắt kiều thê, lòng vui thiên hạ, an tâm đi du lịch là được!
So với bảng chưởng môn thì bảng đệ tử rõ ràng chỉ là đến góp vui, bởi số lượng người tham gia đông như kiến cỏ. Vì muốn tiết kiệm thời gian, đại hội quyết định áp dụng thể thức đấu loại trực tiếp: hai người giao đấu, kẻ thắng tiến vào vòng trong, kẻ thua lập tức bị loại.
Do số lượng thí sinh quá đông, cho dù đã chọn cách thi đấu nhanh nhất, bảng đệ tử vẫn chậm hơn bảng chưởng môn rất nhiều. Thành thử mỗi lần tổ chức, đại hội sắp đến vòng chung kết, bảng chưởng môn đã sớm kết thúc, các vị chưởng môn liền nhàn rỗi kéo nhau đi xem đệ tử giao đấu, vừa xem vừa hóng hớt.
Tỷ võ của bảng đệ tử lấy tiêu chí "giao lưu là chính, thi đấu là phụ" làm tôn chỉ. Mười người đứng đầu sẽ nhận được một phần lễ vật tinh xảo từ phía ban tổ chức. Riêng ba người xuất sắc nhất còn có cơ hội học tập một lần với bất kỳ tiền bối nào trong võ lâm.
Dịch Lâm lấy thân phận đại đệ tử của phái Lạc Thiên tham gia bảng đệ tử, khí thế như cầu vồng, một đường phá cửa chém tướng, oanh liệt tiến vào vòng chung kết.
Ban đầu, Nhạc Trạm ngày ngày đưa Kỷ Duy Tâm đi xem Dịch Lâm thi đấu. Nhưng rồi thấy hắn trận nào cũng thắng thắng thắng, Nhạc Trạm cảm thấy chẳng còn gì thú vị nữa, bèn dìu Kỷ Duy Tâm sang đài bên cạnh là võ đài dành cho bảng chưởng môn để xem trận chiến long trời lở đất giữa các vị chưởng môn.
Chỗ ngồi của ban giám khảo được đặt phía sau võ đài, trên một bục cao hơn nửa tầng lầu. Cách một võ đài rộng lớn, từ xa chỉ có thể thấy lờ mờ vài bóng người ngồi nghiêm trang, miễn cưỡng nhìn ra được dung mạo. Nhạc Trạm chỉ vào người đàn ông ngồi dưới vị trí Minh Chủ ở chính giữa, khẳng định chắc nịch: "Người kia chính là Tần Hạc."
"Sao chàng biết?" Kỷ Duy Tâm nghi hoặc nhìn hắn.
Nhạc Trạm đáp: "Ta từng thấy tranh vẽ của hắn."
"Ở núi Vô Thường?"
"Ừ." Nhạc Trạm gật đầu: "Có một đêm ta định bỏ trốn, tình cờ thấy Tần Diệp quỳ trước bức họa ấy."
"Quỳ làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!