Chương 34: (Vô Đề)

Khiếp sợ thì khiếp sợ, Nhạc Trạm vẫn vui vẻ cùng nàng ăn uống no nê, sau đó gọi Tiểu Đường vào dọn dẹp, rồi hai người lại dựa vào nhau trên trường kỷ trò chuyện. Chẳng mấy chốc, cả hai đều chìm vào giấc ngủ.

Kỷ Duy Tâm thì khỏi cần bàn, từ khi mang thai nàng đã bắt đầu thích ngủ, cả ngày chỉ xoay quanh hai việc ăn và ngủ. Nhạc Trạm thì vì đêm qua không ngủ được, giờ có nàng kề bên nên hắn an lòng, giấc ngủ cũng ngon hơn.

Ôm chặt người mình yêu thương nhất, xe ngựa có rung lắc thế nào cũng chẳng còn đáng bận tâm.

Đến giữa trưa, xe dừng lại trong một khu rừng nhỏ. Thấy hai người ngủ ngon lành, Dịch Lâm không nỡ đánh thức, bèn dẫn đoàn hộ vệ tranh thủ nghỉ ngơi ăn chút lương khô rồi tiếp tục lên đường.

Trong lúc ngủ, Nhạc Trạm cứ cách một lát lại tỉnh dậy kiểm tra xem Kỷ Duy Tâm có khó chịu không. Sau khi chắc chắn nàng vẫn ổn, hắn lại nhắm mắt ngủ tiếp. Cứ lặp đi lặp lại như vậy vài lần, đến lần thứ năm thì hắn không sao ngủ lại được nữa.

Kỷ Duy Tâm vẫn đang say ngủ. Nhạc Trạm lo nàng đè ép bụng sẽ không thoải mái, cẩn thận đỡ nàng lật người lại, để nàng tựa lên người mình, ngủ ngon hơn một chút. Không ngờ, động tác này lại khiến Kỷ Duy Tâm thức giấc.

Nàng vốn đã bị xe xóc làm mỏi nhừ lưng, giờ lại bị Nhạc Trạm làm phiền tỉnh giấc,. Cơn tức trỗi dậy, nàng nhắm mắt vung tay vung chân hành hung hắn một trận, xả hết bực bội rồi mới ấm ức cuộn người trong lòng hắn mà r3n rỉ. 

Nhạc Trạm để mặc nàng đấm đá, vừa ôm vừa dỗ dành, mãi mới làm nàng nguôi ngoai. Nhưng hắn vừa thở phào một cái thì nghe nàng thì thầm, giọng đầy oán trách: "Ta đói rồi."

Nhạc Trạm cạn lời. 

Trời ơi, mới qua có một canh giờ rưỡi, sao nàng lại đói nữa rồi?

Kỷ Duy Tâm ngẩng đầu lên từ trong lòng hắn, chu miệng giận dỗi: "Tướng công, ta muốn ăn bồ câu nướng."

Nhạc Trạm vừa cảm thấy mềm lòng lại vừa bất lực. Nàng chỉ cần gọi một tiếng "tướng công" thôi thì chuyện gì hắn cũng đáp ứng. Nhưng vấn đề là đi đâu tìm bồ câu nướng cho nàng bây giờ?

Cuối cùng, Nhạc Trạm đành gọi Dịch Lâm đến:"Dừng lại nghỉ chút đi."

Dịch Lâm định lên tiếng, hắn đã cắt lời: "Ngươi dẫn người vào rừng tìm xem có bắt được con thú nào không, gà rừng, vịt trời gì cũng được."

Từ trong xe, Kỷ Duy Tâm nói vọng ra: "Thỏ cũng được!"

Dịch Lâm thở dài trong lòng: Hai người này thật sự nghĩ là đang đi du ngoạn à?

Dù vậy, tiểu trợ thủ vạn năng vẫn chịu thương chịu khó dẫn đội tiến sâu vào rừng. Chẳng mấy chốc, bọn họ trở về với… một con lợn rừng!

Con lợn còn sống, không ngừng rít lên mấy tiếng kêu đau đớn. Kỷ Duy Tâm tò mò thò đầu ra xem, Nhạc Trạm lập tức đưa tay che mắt nàng lại, lớn tiếng: "Xấu quá, đừng nhìn! Cẩn thận dọa nhi tử sợ!"

Nghe vậy, Kỷ Duy Tâm ngoan ngoãn rụt đầu về, tay xoa xoa bụng, nghiêm túc nói: "Nhi tử, đừng sợ. Thứ đó tuy xấu nhưng ăn rất ngon."

Nhạc Trạm: "…"

Tức phụ là đồ ham ăn, nhưng đáng yêu ghê!

Dịch Lâm cùng mấy người kéo con lợn rừng ra bờ suối gần đó làm thịt. Sau khi xử lý sạch sẽ, bọn họ dùng cây gỗ lớn xiên lợn lại, đặt lên lửa quay. Đám hộ vệ vây quanh đống lửa, vừa nướng vừa cười nói rôm rả. Ban đầu là đi làm nhiệm vụ, giờ thì chẳng khác gì đang đi dã ngoại!

Kỷ Duy Tâm ngồi trong xe với Nhạc Trạm, vừa thủ thỉ trò chuyện vừa bị mùi thịt nướng bay vào làm cho cồn cào ruột gan. Không chịu nổi nữa, nàng đòi xuống xem.

Nhạc Trạm nhất quyết không đồng ý. Hai người giằng co mãi, cuối cùng nàng mới chịu thôi, nhấc rèm xe lên, thò đầu ra ngửi mùi thơm cho đỡ thèm.

Thịt lợn rừng vừa chín tới, Dịch Lâm lập tức rút kiếm, gọn gàng chặt lấy hai chân trước, rồi cắt luôn phần thịt thăn mềm nhất mang đến xe. Kỷ Duy Tâm hai mắt sáng rực, tay xoa xoa như sắp xông vào cướp.

Phần thịt còn lại được chia đều cho mọi người, ai nấy lấy túi rượu của mình ra, vừa uống vừa thưởng thức thịt nướng. Trong khu rừng nhỏ, cả đoàn trải qua một buổi chiều nhàn nhã vui vẻ, tựa như đang tổ chức "tiệc trà chiều". Ăn uống no nê xong, mọi người nghỉ ngơi thêm chốc lát rồi mới chỉnh đốn lại đội ngũ, tiếp tục lên đường.

Do ban ngày đã tốn quá nhiều thời gian, khi đến trấn Bách Kỷ thì trời đã tối mịt. May thay, vào thời điểm này trong năm, trấn nhỏ không có sự kiện lớn nào, khách khứa cũng không đông. Bọn họ dễ dàng bao trọn một khách đi3m.

Sau khi dùng bữa tối thịnh soạn xong, mọi người nhanh chóng về phòng, ai nấy tranh thủ tắm rửa, nghỉ ngơi, chuẩn bị cho chặng hành trình tiếp theo.

Nhạc Trạm sai người đi mua mấy thang thuốc an thai, bảo nhà bếp sắc sẵn rồi mang tới. Kỷ Duy Tâm tắm rửa xong, uống thuốc vào, liền vui vẻ như mèo no bụng, chui lên giường ngủ một giấc ngon lành. Nhạc Trạm đợi hầu hạ nàng xong xuôi mới có thời gian lo cho bản thân.

Đến khi tiểu nhị tới dọn bồn tắm, Nhạc Trạm còn đặc biệt dặn dò nhà bếp chuẩn bị sẵn chút đồ ăn, phòng khi Kỷ Duy Tâm nửa đêm đói bụng dậy tìm đồ lót dạ. Hắn lại giao quần áo thay ra cho tiểu nhị mang đi giặt, rồi lấy ra y phục của cả hai từ trong tay nải để ngày mai mặc, xếp sẵn lên ghế tròn cạnh giường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!