Mười dặm rừng dươngNgày khởi hành đã định là ba ngày sau. Nhạc Trạm dứt khoát bỏ luôn việc tảo triều, ngày ngày chỉ ở nhà quấn quýt bên Kỷ Duy Tâm. Dạo này nàng ăn uống rất ngon miệng, khiến nhà bếp ngày nào cũng bày ra đủ món ngon, còn Nhạc Trạm thì chẳng nề hà, cùng nàng ăn, cùng nàng uống, cùng nàng ngủ, cuộc sống cứ phải gọi là sướng như tiên.
Ngày ly biệt càng đến gần, Nhạc Trạm càng không chịu rời xa nàng. Hắn ôm nàng cả ngày, thậm chí đến cả lúc nàng vào nhà xí hắn cũng kiên quyết ngồi ngoài canh, khiến nàng đi vệ sinh cũng cảm thấy không an toàn.
Trước hôm khởi hành, Phong Minh và Hồ Đồ Đồ đã lâu không gặp trở về từ Giang Tây.
Trước đó, hoàng thượng đã đứng ra định hôn sự cho hai người, sau đó Hồ Đồ Đồ liền theo Phong Minh về Giang Tây ra mắt cha của nàng ta– Vệ Quốc công Phong Hùng. Lúc đi thì hòa thuận, vậy mà vừa về đã cãi nhau, Phong Minh giận đùng đùng bỏ về trước, vừa vào cửa đã lớn tiếng bảo gia nhân đóng cửa. Hồ Đồ Đồ theo sau, mệt mỏi đến mức mặt mày phờ phạc.
Nhạc Trạm và Kỷ Duy Tâm vừa ra cửa nghênh đón đã thấy tình hình không ổn, liền nắm tay nhau quay đầu đi dạo hoa viên tiếp.
Phong Minh vứt hành lý, đuổi theo, vừa lao về phía Nhạc Trạm vừa lớn tiếng kêu: "Biểu ca, muội nhớ biểu ca chết mất!" May mà Kỷ Duy Tâm kịp thời cản lại.
"Này, này, giữ hình tượng chút đi!"
Phong Minh lập tức dang tay ôm chầm lấy Kỷ Duy Tâm, theo thói quen muốn nhảy lên ôm ngang eo nàng. Nhạc Trạm hốt hoảng đến mức hồn bay phách lạc, vội vàng gỡ nàng ta ra khỏi Kỷ Duy Tâm rồi ném qua một bên. Sau đó hắn lo lắng kiểm tra Kỷ Duy Tâm từ đầu đến chân: "Nương tử, nàng có sao không? Có chỗ nào không thoải mái không?"
Kỷ Duy Tâm mỉm cười, lắc đầu: "Ta không sao, chàng đừng lo."
Phong Minh bên cạnh thấy vậy liền không nhịn được: "Hai người còn có thể làm lố hơn được nữa không? Ôm một cái thì làm sao mà đau được, buồn cười chết mất!"
Nhạc Trạm quay lại trừng nàng một cái: "Muội đúng là chúa gây họa, cách xa nương tử của ta ra!"
Phong Minh hừ lạnh, bĩu môi tỏ vẻ bất mãn. Kỷ Duy Tâm kéo nàng ta ngồi xuống bàn đá gần đó, vẫy tay: "Nào, nói ta nghe, ngươi và Hồ Đồ Đồ lại làm sao nữa?"
Phong Minh ngồi phịch xuống, còn chen ngang chỗ Nhạc Trạm đang định ngồi. Nhạc Trạm nghiến răng, chỉ biết tức tối. Kỷ Duy Tâm nhìn mà không nhịn được cười, đưa tay ra. Nhạc Trạm lập tức nắm lấy tay nàng, rồi vòng qua bên kia bàn ngồi xuống.
Khi điểm tâm và hạt dưa được mang lên, Phong Minh vừa nhai rôm rốp vừa bắt đầu kể chuyện. Nàng ta hỏi: "Biểu ca, huynh sắp đi Giang Bắc đúng không? Cho muội đi cùng với."
"Không được."
"Không được!"
Hai người đồng thanh trả lời.
Hồ Đồ Đồ theo sát phía sau, sắc mặt có phần khó coi. Hắn cúi đầu chào Nhạc Trạm: "Bái kiến Vương gia."
Nhạc Trạm liếc Hồ Đồ Đồ, thấy sắc mặt hắn xanh xao thì chỉ gật đầu, sau đó quay lại nói với Phong Minh: " Chẳng phải hai tháng nữa muội và Hồ Đồ Đồ sẽ thành thân sao? Ta đi chuyến này chưa biết khi nào mới về, có lẽ chẳng kịp dự hôn lễ của hai người đâu."
Phong Minh hừ lạnh: "Không kịp thì càng tốt! Dù sao muội cũng không muốn gả!"
Lời này khiến sắc mặt Hồ Đồ Đồ đen hẳn.
Không ai chịu nói ra nguyên nhân cãi vã của hai người, Kỷ Duy Tâm và Nhạc Trạm cũng không tiện xen vào. Chuyện của phu thê bọn họ, để bọn họ tự giải quyết.
Còn chuyện muốn đi Giang Bắc của Phong Minh thì đã bị Nhạc Trạm thẳng thừng từ chối. Sau khi năn nỉ vô ích, nàng ta giận dữ vung tay áo bỏ đi.
m trước ngày khởi hành, Nhạc Trạm ôm chặt Kỷ Duy Tâm ngủ không chịu buông. Hắn chẳng thể chợp mắt nổi, chỉ nằm đó nhìn nàng ngủ say không biết trời đất gì, trong lòng đầy luyến tiếc, không muốn rời xa chút nào. Giờ mà hối hận, chắc vẫn còn kịp nhỉ?
Sáng hôm sau, Kỷ Duy Tâm bị Nhạc Trạm hôn tỉnh. Hai người quyến luyến ôm ấp nhau không rời. Đến lúc chia tay, nàng nhìn thấy mắt hắn đỏ hoe, liền bật cười: "Sao thế? Không nỡ xa ta à?"
"Ừ." Nhạc Trạm dụi dụi vào người nàng, giọng đầy quyến luyến: "Ta muốn nhét nàng vào túi mang đi cùng."
Kỷ Duy Tâm cười khanh khách: "Thế thì phải kiếm cái túi lớn vào."
"Lúc này rồi mà nàng còn đùa nữa!" Nhạc Trạm nhéo má nàng. Mặt nàng bây giờ đã tròn trịa hơn hẳn, mũm mĩm, đầy thịt, sờ vào rất thoải mái.
Kỷ Duy Tâm nằm trên giường cười khúc khích không ngừng, cùng Nhạc Trạm chí chóe thêm một hồi lâu. Đến khi Dịch Lâm gõ cửa thúc giục lần thứ ba, hai người mới lười nhác rời khỏi ổ chăn.
Rửa mặt chải đầu xong, Nhạc Trạm chẳng buồn đặt tức phụ xuống, cứ thế bế nàng thẳng vào phòng ăn. Hắn ngồi xuống, đặt nàng trên đùi, rồi đút từng thìa cháo cho nàng. Lão quản gia đứng phía sau, nhìn cảnh ấy mà thở dài thườn thượt, trong khi Phong Minh thi thoảng lại hừ lạnh một tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!