Chương 31: (Vô Đề)

Nhạc Trạm vừa định quay lại mắng Dịch Lâm thì Kỷ Duy Tâm đã nhanh chóng lên tiếng, cười nói: "Dịch thiếu hiệp đừng giận, khi nào xong việc ta sẽ gả Tiểu Đường cho ngươi."

Nhạc Trạm nghe vậy liền nhướng mày, cười khẽ: "Hay lắm, Dịch Lâm cũng nên thành thân rồi."

Dịch Lâm giận dữ trừng mắt nhìn hai người, cầm áo choàng đứng sau Kỷ Duy Tâm. Tiểu Đường đỏ mặt, tức giận dậm chân rồi chạy đi.

Cuối cùng, sau khi hai người đã "ngọt ngào" đủ rồi, Nhạc Trạm mới lưu luyến bước đi, nhưng mỗi bước đều ngoái lại nhìn Kỷ Duy Tâm. Đến gần kiệu, hắn lại quay lại nhìn nàng thêm một lần nữa. Kỷ Duy Tâm vẫy tay với hắn, đứng khoanh tay nhìn hắn.

Nhạc Trạm nhíu mày, lại bước nhanh trở lại, cởi áo choàng của mình ra, khoác lên người nàng, kéo chặt lại. Kỷ Duy Tâm nhìn hắn, ánh mắt long lanh, hắn xoa đầu nàng nói: "Nàng ở nhà ngoan ngoãn, ta sẽ nhanh chóng trở về."

Kỷ Duy Tâm chớp mắt, Nhạc Trạm mới hài lòng rời đi.

Kỷ Duy Tâm khoác áo choàng tím, đứng nhìn chiếc kiệu khuất dần trong sương mù.

Về đến phòng, nàng lập tức ngủ lại, đến giờ Tỵ mới thức dậy, sau khi rửa mặt chải đầu xong thì đi ăn sáng. Hôm nay khẩu vị của nàng có vẻ tốt hơn, Tiểu Đường nhìn thấy lo lắng nói: "Tiểu thư, người ăn nhiều vậy, liệu có khiến thai quá lớn, khó sinh không?"

Kỷ Duy Tâm suýt bị nghẹn, giận dữ trừng mắt: "Miệng quạ đen! Nếu còn nói nữa, ta sẽ bán ngươi vào kỹ viện!"

Tiểu Đường chu miệng, bất mãn lẩm bẩm, trời đất làm chứng, nàng ấy chỉ lo lắng cho chủ tử thôi mà.

Ăn sáng xong, nàng đi dạo trong vườn như thường lệ. Kể từ khi Hắc Minh đến, thị vệ  trong phủ Ninh Vương đã tăng gấp ba lần. Tuy nhiên, tối qua, Hắc Minh và Bạch Tư Tư đến, tàn sát không ít người, một người gãy tay, một người gãy chân. Hiện giờ trong viện dành cho thị vệ ở vẫn còn đầy tiếng kêu than.

Hôm nay sương mù có vẻ đặc biệt dày, đến giờ Tỵ mà vẫn chưa tan hết. Kỷ Duy Tâm ngồi trong hoa viên, nơi không khí ẩm ướt, đợi Nhạc Trạm trở về. Thường thì khoảng giờ Mùi hắn sẽ về, vừa lúc cùng nàng ăn cơm trưa.

Nàng còn đặc biệt sai đầu bếp nấu hai chén canh mơ chua, một chén để nàng uống, một chén để chờ Nhạc Trạm về sẽ ép hắn uống.

Nàng ngồi trong hoa viên chưa lâu, đến giờ Tỵ, bỗng nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, tiếp đó là tiếng la hét hoảng loạn của tiểu gia đinh: "Không xong rồi! Không thấy vương gia đâu! Vương gia bị bắt cóc rồi!"

Tay Kỷ Duy Tâm run lên, canh mơ chua đổ hết ra đất.

Nàng vội vàng đứng dậy, chạy về hướng phát ra âm thanh, chưa chạy được hai bước thì đã thấy Dịch Lâm hối hả lao tới, lập tức quỳ xuống trước mặt Kỷ Duy Tâm, tự trách nói: "Thuộc hạ đáng chết, không bảo vệ được Vương gia! Xin vương phi trách phạt!"

Lòng Kỷ Duy Tâm nặng trĩu, nàng cố gắng giữ bình tĩnh nói: "Ngươi đứng dậy đi, giờ không phải lúc hỏi tội, cứu người là quan trọng. Nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Dịch Lâm nói: "Trên đường về, vương gia đã bị bắt cóc. Kẻ đó có võ công cao cường, thuộc hạ chỉ thấy được cái bóng của hắn lướt qua, không kịp đuổi theo." Nói xong, hắn cúi đầu, giọng nặng nề: "Là thuộc hạ vô dụng."

Đột nhiên nhớ ra điều gì, hắn ngẩng đầu lên: "Đúng, kẻ đó để lại một bức thư, thuộc hạ đã sai người dâng lên cho hoàng thượng."

Dịch Lâm nhìn Kỷ Duy Tâm, do dự nói: "Trong thư viết: Mượn Ninh Vương chơi hai ngày..."

Mẹ kiếp! Kỷ Duy Tâm tức đến suýt phun máu, thật là quá kiêu ngạo!

Nàng nghiến răng hỏi: "Hoàng thượng nói như thế nào?"

Dịch Lâm đáp: "Hoàng thượng đã phái thị vệ đại nội đi tìm, có tin tức sẽ thông báo cho chúng ta ngay."

Kỷ Duy Tâm siết chặt tay, nói với Dịch Lâm: "Ngươi tiếp tục tìm kiếm, ta về nhà một chuyến."

Thân thủ của kẻ đó nhanh đến mức Dịch Lâm cũng không thấy được. Công phu của người nọ bi3n thái như vậy hẳn là một nhân vật khét tiếng trên giang hồ. Nàng về nhà hỏi thăm phụ mẫu, có lẽ sẽ có manh mối................

Cùng lúc đó, trên núi Vô Thường.

Nhạc Trạm từ từ tỉnh lại, mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt là một màu đỏ tươi chói mắt, khiến hắn lập tức tỉnh táo lại.

Cảnh tượng trước đó lại hiện lên trong đầu hắn, chỉ nhớ rằng lúc ấy hắn đang ngồi trong kiệu, đầy vui mừng và mong chờ được về nhà đoàn tụ với nương tử. Đột nhiên, rèm kiệu lung lay, trước mắt hắn xuất hiện một khuôn mặt vô cùng xinh đẹp. Hắn còn chưa kịp kêu cứu, thì người kia đã giơ tay lên bổ xuống gáy hắn, khiến hắn lập tức mất đi ý thức.

Người này thật sự có võ công quá mức kinh khủng, có thể trực tiếp xông vào kiệu, mang hắn đi ngay trước mắt Dịch Lâm. Nhạc Trạm thở dài, nhìn xung quanh, tất cả đều là những tấm rèm đỏ chói.

Được thôi, thẩm mỹ của người này cũng kh ủng bố không kém.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!