Chương 30: (Vô Đề)

Trong lòng hoàng đế rất muốn lập tức gật đầu tán thành lời đề nghị của Kỷ tướng quân, chỉ tiếc Quế lão tặc bên kia vẫn đang như hổ rình mồi, ánh mắt không rời khỏi người ông ấy. Cuối cùng, hoàng đế chỉ có thể bất đắc dĩ nói: "Chuyện lập hậu còn nhiều tranh cãi, để sau hãy bàn."

Quế tướng nhanh chóng mượn bậc thang này để lùi xuống: "Hoàng thượng anh minh."

Kỷ tướng quân thấy mình thành công chọc giận Quế tướng, trong lòng hả hê vô cùng, còn không quên nhướng mày khiêu khích. Quế tướng chỉ có thể đáp lại bằng một tiếng hừ lạnh.................

Phủ Vương Ninh.

Trong không khí thu mát mẻ, sáng sớm hôm nay, Kỷ Duy Tâm thức dậy muộn, mãi đến giờ Tỵ mới rời giường. Nhà bếp mang đến cháo rau củ tươi mát và mấy món ăn kèm đầy đủ dinh dưỡng, khiến nàng ăn uống thỏa thích, không kiềm chế được mà ăn hết ba bát.

Khi nàng chậm rãi đặt đũa xuống, li3m nhẹ môi, Tiểu Đường bước lại gần thu dọn bát đ ĩa, khẽ cười nói: "Tiểu thư hôm nay ăn ngon miệng thật."

Kỷ Duy Tâm vuốt nhẹ bụng, mỉm cười tự hào: "Là do nhi tử ta ăn ngon miệng."

Tiểu Đường cũng cười khúc khích rồi hỏi: "Tiểu thư có muốn ra vườn đi dạo, tiêu hóa bớt không?"

Kỷ Duy Tâm đang định quay về phòng, nghe vậy liền dừng lại một chút, nàng nghĩ ngợi rồi đáp: "Để ta hỏi nhi tử ta xem."

Tiểu Đường vui vẻ nói: "Vậy tiểu thư nhân tiện hỏi xem tiểu thế tử thích màu gì? Nô tỳ định may cho ngài ấy vài bộ xiêm y."

Kỷ Duy Tâm thật sự cúi đầu nhìn bụng, thì thầm gì đó một hồi, rồi ngẩng lên nói với Tiểu Đường: "Nhi tử ta bảo thích màu cầu vồng."

"À..." Tiểu Đường ngạc nhiên: "Màu này khó hơi làm, nô tỳ không biết may."

Kỷ Duy Tâm hừ một tiếng: "Biết ngay là ngươi không đáng tin! Kỹ năng may vá của ngươi là do nương ta dạy, sư phụ của ngươi may đồ chẳng ai mặc được, đồ ngươi may có thể mặc được sao? Nhi tử ta da thịt mịn màng, thân thể kiều quý, sao có thể mặc đồ thô sơ ngươi may được!"

Tiểu Đường tức giận đỏ mặt: "Tiểu thư, sao người lại nói thế?! Nô tỳ có lòng tốt, lại bị người chà đạp!" Nàng ấy hậm hực cầm bát đ ĩa bỏ đi, Kỷ Duy Tâm gọi mãi cũng không được.

Khi Tiểu Đường quay lại, Kỷ Duy Tâm quyết định ra vườn đi dạo, nhưng Tiểu Đường vẫn còn giận, phồng má bĩu môi không nhìn nàng, chỉ lặng lẽ đi theo sau. Kỷ Duy Tâm cảm thấy chán nản, liên tục trò chuyện với Tiểu Đường, thi thoảng Tiểu Đường mới hừ một tiếng đáp lại, thế là nàng tiếp tục nói không ngừng.

Đang lúc trò chuyện, Kỷ Duy Tâm bỗng nhận ra phía sau không có tiếng động nữa, thậm chí tiếng bước chân nhẹ nhàng của Tiểu Đường cũng không còn. Nàng ngạc nhiên quay đầu, lại gặp phải một gương mặt quen thuộc.

"Hắc huynh đệ, sao ngươi lại đến đây nữa?" Nàng vừa nói vừa lặng lẽ lùi lại phía sau.

Hắc Minh ôm kiếm nhìn nàng, từng bước theo sát bước chân của Kỷ Duy Tâm. Đi được một đoạn, hắn nói: "Đừng lùi nữa, phía sau là hồ nước."

Kỷ Duy Tâm vội dừng lại, quay đầu nhìn, quả nhiên nàng đang đứng ngay cạnh bờ hồ. Hắc Minh cách nàng chỉ một bước, nếu nàng định chạy, hắn chỉ cần một nhát kiếm là có thể chém chết nàng.

Trước có kẻ đuổi, sau không có đường thoát, nàng nhăn mặt, sắp khóc đến nơi: " Hắc huynh đệ, ngươi lại muốn làm gì?"

"Tới làm một cuộc giao dịch." Hắc Minh nghiêm mặt nói.

Kỷ Duy Tâm cảnh giác hỏi: "Giao dịch gì?"

"Ta cứu ngươi một mạng, ngươi giúp ta giết một người."

Kỷ Duy Tâm trợn mắt: "Nói bậy! Ngươi cứu ta khi nào?"

Hắc Minh nhếch môi, cười nhẹ: "Ta không giết ngươi, ngươi liền thiếu ta một mạng."

Kỷ Duy Tâm im lặng: "..." Còn có lý lẽ như vậy sao?!

Biết mình không thể thoát, nàng thở dài, buông xuôi hỏi: "Giết ai?"

"Còn cần hỏi sao?" Hắc Minh nhìn nàng như nhìn kẻ ngốc: "Với trình độ của ngươi, ngoại trừ tướng công ngốc của ngươi ra thì còn có thể giết ai được?"

Dám mắng tướng công của nàng là đồ ngốc!!!

Kỷ Duy Tâm tức giận trợn mắt, không phục nói: "Ngươi chưa nghe nói ta có thai sao? Ta đâu có bị điên, sao phải giết cha của con ta!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!