Chương 3: (Vô Đề)

Cái lão gian thần này đúng là đáng thương nha, một đôi nhi nữ đều chết trên tay phu thê bọn họ, về sau liền đến cả cái người chôn cất đều không có. Chẹp chẹp, thật là xứng đáng!

Không sai! Ninh Vương điện hạ tôn quý của chúng ta chính là tự động, tự giác đem đóa hoa Kỷ Duy Tâm trở thành phạm trù người nhà mình! Cũng chính vì người hại hắn gãy chân là nương tử chưa vào cửa của hắn, bằng không với tính cách có thù tất báo oán của Ninh Vương điện hạ sẽ không dễ dàng mà buông tha cho nàng đâu!

Mọi người đều muốn hỏi hắn như thế nào biết được thân phân của Kỷ Duy Tâm sao? Ha hả, đương nhiên là nhờ việc tra hỏi vị biểu ca bát quái nào đó của nàng rồi! Ninh Vương điện hạ tôn quý mới sẽ không thừa nhận hắn đã từng uy hiếp quá mức với Vu Lương rằng nếu không thành thật mà nói liền cắt đứt tiểu Vu Lương của hắn đi!

Tưởng tượng đến tiểu nương tử sắp qua cửa nhà mình, Ninh Vương điện hạ lập tức lộ ra biểu tình tươi vui rạo rực. Lúc đó tiểu nương tử tựa hồ thực kiên cường nha, không chỉ không bị hắn khắc chết, còn trái lại khắc hắn một phen.

Hắc hắc, có ý tứ! Hoàng huynh từ giờ không cần lo lắng đến việc ta sẽ không lấy vợ được nữa đi!

Dịch Lâm ngầm liếc biểu tình của chủ tử nhà mình, tức khắc ghê tởm mà run lên ba cái. Chủ tử thân ái của ta, ngài đường đường một Vương gia cười đến đáng khinh như vậy, liền không sợ làm Hoàng đế bệ hạ luôn thương yêu chiều chuộng ngài thất vọng sao?

"Vương gia?" Hắn thử kêu lên một tiếng, "Ngài còn muốn tiếp tục nghe sao?"

Ninh Vương điện hạ pha lẫn chút sung sướng mà đáp: "Ân, tiếp tục."

Vì thế thẳng nam Dịch Lâm hiếm khi được bát quái một lần, hướng chủ tử nhà mình phổ cập một lần chuyện xưa của "Khắc phu tiểu thư". Sau đó nhìn hắn với ánh mắt phức tạp, muốn nói lại thôi.

"Vương gia, ngài…… Xác định thật sự muốn cưới Kỷ tiểu thư?" Thuộc hạ sợ ngài bước lên vết xe đổ của ba tên trứng thối kia nha! Lúc trước, mới thấy mặt liền bị xô ngã đến mức gãy chân, về sau mà thành thân khẳng định đến tính mạng cũng khó mà bảo toàn đi!

"Vô nghĩa!" Ninh Vương điện hạ tà mị liếc hắn một cái, "Ta không cưới nàng chẳng lẽ lại đi cưới ngươi?"

Dịch Lâm: "……"

Ngài tưởng tượng hay thật! Thuộc hạ hẳn phải quỳ xuống tạ ân mà hô một câu "Thà chết quyết không chối bỏ" đi!!!

Bên này Ninh Vương điện hạ không biết lại nghĩ tới cái gì, lại cười đến vẻ mặt d@m đãng, Dịch Lâm yên lặng dời mắt, trộm dời mắt hướng về cửa chính, ý tứ muốn lén chạy đi. Đang tự mình nghĩ rằng thần không biết quỷ không hay, chủ tử nhà mình bỗng nhiên quay đầu, chuẩn xác liếc mắt một cái liền tìm được vị trí của hắn.

Sau đó chỉ nghe được giọng nói thập phần vui sướng mà phân phó của Vương gia nhà mình: "Đi sai người làm cho bổn vương một bộ quải trượng* nhanh, làm cho nó thật xinh đẹp vào!"

*Quải trượng: cây gậy (ý Ninh Vương ở đây là cặp nạn chống chân)

Xinh đẹp? Dịch Lâm lâm vào trầm tư, bắt buộc thêm cái nơ con bướm vào sao?

__________________________________________________________________

Tin tức Ninh Vương bị ngã gãy chân nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành, Kỷ tướng quân cùng Vu thị tự nhiên cũng nghe tới, bọn họ tính toán khi nào đi Ninh Vương phủ thăm một lần tỏ vẻ an ủi, không nghĩ tới Ninh Vương thế nhưng mang cái chân què tới cửa lớn nhà mình.

Ninh Vương ngồi trong cỗ kiệu xa hoa của mình đi vào phủ Tướng quân, lúc hạ kiệu, tiếp nhận cái quải trượng từ hạ nhân, chống một chân nhảy một chân nhảy vào cửa lớn phủ Tướng quân.

Bởi vì lúc hắn tới cũng không có người đến thông báo, thậm chí đến cái bái thiếp gì đó đều không gửi, mấy người gác cổng ở phủ tướng quân phủ căn bản không nhận được chỉ thị từ phía trên, chính vì vậy vài người này vẫn ở chỗ canh gác cắn hạt dưa, nói đến tin bát quái về cái chân của Ninh Vương chân rốt cuộc làm sao mà gãy.

Làm sao lường trước vai chính của tin bát quái đột nhiên chống nạn, dáng người giống như đúc trong tin bát quái từ từ hiện ra, mọi người đều sợ ngây người.

Lúc sau phản ứng lại, cái gia đinh tuổi nhỏ nhất liền bị các người lớn tuổi đẩy một phen, lập tức đem hạt dưa ném xuống hướng bên trong mà chạy, vui sướng lướt qua Ninh Vương điện hạ, còn quay đầu lại cười hì hì hướng hắn vẫy tay, dơ lên một cái "Cố lên" thủ thế.

Ninh Vương điện hạ thở hồng hộc nhìn tiểu gia đinh chạy nhanh như thỏ, vô cùng muốn ném qua cái quải trượng trong tay.

Cũng may mấy ngày này Kỷ tướng quân ở nhà nghỉ ngơi, nghe hạ nhân tới báo, tuy rằng không hiểu làm sao, nhưng ông vẫn lập tức chạy ra nghênh đón, trong lòng âm thầm phỏng đoán nguyên nhân xuất hiện của vị Ninh Vương này.

Kỷ tướng quân dẫn Ninh Vương tới ghế ngồi phía trên, phân phó hạ nhân pha trà.

Vị Vương gia tự lập tự cường nhảy cả đoạn đường như vậy, giờ phút này mồ hôi ướt đầy mặt. Chờ tới lúc hạ nhân mang trà lên, cũng mặc kệ có nóng hay không, liền uống ừng ực. Sảng khoái nhìn đến đến Kỷ tướng quân, liền thiếu chút nữa bật thốt kêu lên hai tiếng "Trà ngon!"

Uống xong trà, vị Vương gia kiên cường lại từ tay áo to rộng lấy ra một chiếc khăn gấm, lịch sự văn nhã mà lau mồ hôi, sau đó lại đem khăn gấm gấp lại thật tỉ mỉ, bỏ lại vào tay áo. Cuối cùng sửa vạt áo, cổ áo, tay áo. Sau khi tất cả đều ổn thỏa, hắn mới hướng Kỷ tướng quân ôn hòa cười hỏi thăm, Kỷ tướng quân còn chưa kịp đáp, hắn hướng thẳng chủ đề chính mà hỏi: "Kỷ tiểu thư bây giờ có ở trong phủ không?"

Kỷ tướng quân sửng sốt, đáp: "Ở thì có ở, chỉ là không biết Vương gia tìm tiểu nữ nhà vi thần là vì chuyện gì?"

Nhạc Trạm lại là tao nhã cười: "Cũng không hẳn là chuyện gì quan trọng, chính là ta muốn tìm Kỷ tiểu thư tâm sự một chút, chung quy chúng ta cũng sẽ mau chóng thành thân, làm cảm tình thăng tiến một chút cũng tốt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!