Đám đông tự giác tách ra, nhường cho hắn một lối đi. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn, có người thương cảm, có người lo lắng, cũng có kẻ tỏ ra hả hê. Nhạc Trạm nhíu mày nhìn mọi người, trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng vẫn cất bước đi về phía trước theo lối vừa được mở.
Hắn cứ ngỡ trong sảnh có khách, nào ngờ chẳng thấy ai, chỉ có hai chén trà đã nguội lạnh.
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, hắn đi xuyên qua sảnh chính, tiếp tục bước vào hậu viện phía sau. Trong hậu viện trồng đủ loại hoa cỏ, cây cối. Nếu là mùa hè, hẳn cảnh sắc sẽ rực rỡ muôn phần, còn bây giờ e chỉ còn hoa quế và mộc phù dung khoe sắc.
Hắn vừa rẽ vào hành lang, quả nhiên một làn hương hoa quế thoảng qua, nhẹ nhàng bao trùm lấy không gian. Lúc này trong lòng hắn toàn là hiếu kỳ, chẳng còn tâm trí để thưởng thức hương thơm hay phong cảnh. Những đóa phù dung đã ngả màu đỏ sẫm, nhưng hắn cũng chẳng màng ngắm nghía, chỉ nhanh chân tiến về phía trước. Đi được vài bước, hắn bỗng giật mình dừng lại, vội lùi lại phía sau, nấp sau bụi cây.
Trời ơi trời ơi, hắn vừa nhìn thấy gì?! Vân Hoa?! Sao y lại ở trong phủ hắn, còn ngồi cùng nương tử của hắn nữa?! Hỏng rồi, chắc chắn nương tử sẽ lại tức giận, hắn sắp gặp tai họa rồi! Thảo nào vừa rồi mọi người đều nhìn hắn với ánh mắt như thế!
Hỏng bét rồi! Cứu mạng a!
Vân Hoa Vân HoaKỷ Duy Tâm cùng Vân Hoa đang ngồi bên bàn đá dưới tán cây quế, cách sảnh tiếp khách chẳng bao xa. Gần đến mức tiếng hô lớn của tiểu gia đinh vừa rồi truyền đến tai cả hai người rõ mồn một, khiến Vân Hoa dừng tay đang đàn.
Từ sảnh chính đến hậu viện phải băng qua hành lang dài quanh co, khúc khuỷu, đương nhiên phải đi vòng vèo một đoạn. Nhưng chuyện đó không hề ngăn cản tầm mắt của bọn họ dõi theo Nhạc Trạm ngay từ khi hắn vừa đặt chân tới hành lang.
Kỷ Duy Tâm điềm nhiên nâng chén trà, phong thái nhàn nhã ung dung. Ở phía đối diện, Vân Hoa với dung mạo thanh tú, khí chất ôn nhuận tựa ngọc, trông bình thản nhưng vẫn ánh lên nét trầm tư khó đoán.
Nhạc Trạm nấp sau bụi cây, chẳng dám bước ra. Ánh mắt Kỷ Duy Tâm khẽ liếc qua hướng hắn trốn, rồi lập tức thu hồi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền:
"Ta đếm đến ba, nếu trước khi ta đếm xong mà chàng chưa ra đây, hậu quả tự chịu."
"Một…"
Chữ "một" vừa dứt, Nhạc Trạm đã lao ra, trực tiếp nhảy khỏi lan can bên hành lang, chạy như bay đến bên cạnh Kỷ Duy Tâm rồi ngồi xổm xuống:
"Ta tới rồi đây!"
Vân Hoa khẽ bật cười:
"Không ngờ vương gia còn có một mặt đáng yêu như thế."
Y nhàn nhã đứng dậy, cúi người thi lễ với Nhạc Trạm:
"Tham kiến vương gia."
Nhưng ánh mắt Nhạc Trạm lại chỉ chăm chăm nhìn Kỷ Duy Tâm, phất tay qua loa:
"Không cần đa lễ."
Vân Hoa trở lại bên cây đàn cầm, những ngón tay thon dài khẽ lướt qua dây đàn, khóe miệng hắn khẽ cười:
"Gần đây ta mới sáng tác một khúc nhạc mới, không biết vương gia có hứng thú nghe thử không?"
Lúc này, ánh mắt Nhạc Trạm mới miễn cưỡng rời khỏi người Kỷ Duy Tâm, liếc nhìn Vân Hoa một cái, lập tức than thở:
"Sao ngươi lại đến đây?"
Vân Hoa nhướng mày, cố ý hỏi:
"Ý của vương gia là không hoan nghênh ta?"
Nhạc Trạm không đáp, nhưng ánh mắt lại viết rõ ràng: Đúng thế, ngươi thật thông minh!
Vân Hoa cúi đầu cười nhẹ, giọng nói mang theo chút cảm khái:
"Đã lâu không gặp, vương gia đối với ta nay lại xa cách đến vậy. Quả nhiên là "chỉ thấy người mới cười, nào nghe người cũ khóc"."
Nhạc Trạm trừng mắt liếc y, sau đó vội vàng quay sang nhìn Kỷ Duy Tâm, vẻ mặt đầy sợ hãi:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!