Thục phi là loại nữ nhân kiêu ngạo. Dù nàng ta là kẻ một nữ hầu hai chồng, dù hắn chỉ là kẻ làm ấm giường không danh không phận, nhưng nàng ta vẫn yêu cầu sự trung thành tuyệt đối.
Dẫu Ninh Vương đã hứa rằng chỉ cần hắn ra mặt tố cáo Thục phi, gia đình hắn sẽ bình an vô sự, nhưng hắn vẫn chần chừ. Không phải vì không tin vào quyền lực của Ninh Vương, mà vì bản năng sợ hãi trước chủ nhân của một kẻ bị thuần dưỡng hàng chục năm. Từ nhỏ hắn đã không ít lần chứng kiến thủ đoạn của Quế tướng.
Nhạc Trạm thấy hắn do dự cũng không nhiều lời, quay lưng rời đi, để lại cho hắn thời gian suy nghĩ.
Chỉ là trước khi đi, hắn nói một câu: "Thời gian của ngươi không còn nhiều nữa. Ngày mai khi người nhà của ngươi tới, nếu bản vương vẫn chưa nhận được câu trả lời, thì sẽ giao cả đám người các ngươi cho Thục phi. Dùng vài mạng các ngươi để đổi lấy nương tử của ta, vậy cũng đủ rồi."
Nghe đến đây, tên thị vệ lập tức bỏ ngay ý định suy nghĩ. Không đồng ý cũng phải đồng ý!
Nhạc Trạm vừa bước ra khỏi địa lao, một thị vệ đã vội vã chạy tới báo: "Hắn đồng ý rồi."
Nhạc Trạm lạnh nhạt "Ừ" một tiếng, chân không hề dừng lại.
Đêm đã khuya, hắn không về phòng mà đi thẳng ra cổng. Dịch Lâm thở dài: "Vương gia, ngài định đi đâu?"
"Phủ Tông Nhân."
"Lại đi?"
"Lắm miệng!"
Hắn không muốn làm phiền người trong phủ đã yên giấc, liền dẫn Dịch Lâm đi bộ. Gần đến cửa, hai người trông thấy một ngục tốt cầm đèn lồ ng chạy vụt qua, trong miệng còn lẩm bẩm: "Quẹo trái, đi thẳng, quẹo trái."
Bước vào phủ Tông Nhân, trước cửa nhà giam đang giam giữ Kỷ Duy Tâm, bọn họ thấy mấy tên ngục tốt đang đùn đẩy nhau.
"Ngươi vào đi!"
"Ta không dám, ngươi vào đi!"
"Ta cũng không dám… Thôi để tiểu Nhân vào!"
"Tiểu Nhân vừa đi gọi thái y rồi!"
Nhạc Trạm nhíu mày, bước tới gần. Dịch Lâm nâng cao đèn, ánh sáng hắt lên khuôn mặt Nhạc Trạm. Nhìn thấy hắn, đám ngục tốt lập tức quỳ rạp xuống: "Vương gia tha mạng! Vương gia tha mạng!"
Một dự cảm chẳng lành bỗng dâng lên, Nhạc Trạm trầm mặt, lạnh lùng quát: "Đã xảy ra chuyện gì? Nói!"
Bọn ngục tốt lắp bắp mãi, Nhạc Trạm tức giận quát lớn: "Không nói thì vĩnh viễn cũng không cần mở miệng nữa!"
Cuối cùng, một tên to gan run rẩy nói: "Bẩm… bẩm Vương gia, Vương phi… phát bệnh rồi…"
Nhạc Trạm giận dữ kéo hắn dậy: "Mau mở cửa!"
Tên tiểu ngục tốt run lẩy bẩy, vịn tường đứng lên, vội vã chạy vào trong, vừa sờ s0ạng tìm chìa khóa vừa lí nhí giải thích:
"Bẩm… bẩm Vương gia, hôm trước khi ngài đến, Vương phi vẫn còn khỏe mạnh. Nô tài không dám lơ là, cơm dâng nước rót chu đáo. Nhưng Vương phi dường như không quen đồ ăn ở đây, nhìn thấy là chán, ăn được vài miếng liền buồn nôn. Đến chiều nay thì bỗng dưng phát sốt…"
"Chiều nay phát sốt mà các ngươi dám kéo dài tới bây giờ mới báo?!" Nhạc Trạm giận dữ, tung một cước đá thẳng vào người hắn: "Nếu nàng ấy có chuyện gì, các ngươi đừng hòng sống!"
Tên ngục tốt bị đá bay tới trước cửa phòng giam của Kỷ Duy Tâm, đau đến khóc lóc bò dậy, run rẩy mở khóa. Cửa vừa mở, hắn lại bị Nhạc Trạm không chút lưu tình đá văng sang một bên.
Trong phòng giam, một góc lờ mờ ánh đèn leo lắt. Trên tấm phản gỗ, dưới lớp chăn gấm thêu hoa màu đỏ rực, một dáng người nằm co quắp. Nhạc Trạm lo lắng lao tới, nhìn thấy Kỷ Duy Tâm thu mình trong chăn, cả người khẽ run rẩy, đưa tay chạm vào trán nàng, chỉ thấy toàn mồ hôi lạnh.
Nhạc Trạm vội vàng kéo chăn ra định bế nàng dậy, nhưng vừa mất đi lớp chăn ấm, nàng liền kêu lên "Lạnh quá".
Hắn tháo ngoại bào của mình khoác lên người nàng, rồi ôm ngang nàng lên, quay người bước ra ngoài.
Mấy tên ngục tốt canh ở cửa, không dám bước vào, thấy vậy lập tức nhào tới quỳ trước mặt hắn can ngăn:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!