Hồ Đồ Đồ vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, định đẩy hắn ra, thì thấy Phong Minh cũng nhảy đến, ánh mắt nhìn hắn có phần kính nể hơn trước, nàng ta nói: "Hồ Đồ Đồ, không ngờ ngươi cũng có bản lĩnh đấy. trong đám đông mà cũng xoay chuyển tình thế được, thật lợi hại!"
Hồ Đồ Đồ nhướng mày, mỉm cười nhẹ nhàng.
Tình nhân của ai? Phủ Tông Nhân.
Ngày đầu tiên, Kỷ Duy Tâm bị nhốt vào một phòng giam tối tăm và ẩm ướt, không gian chật hẹp, lại tối mịt, chỉ có thể nhìn thấy chút ánh sáng chiếu vào từ một cửa sổ sắt nhỏ ở phía trên.
Nàng bị giam vào gần buổi trưa, cả buổi chiều không có ai quan tâm, mãi cho đến khi trời tối, một người mới mở lỗ nhỏ ở dưới cửa sắt, ném vào một cái bánh bao vàng úa, bánh rơi xuống đất vang lên tiếng "bộp bộp".
Kỷ Duy Tâm ngồi trên đống rơm khô, vốn dĩ nàng không có tâm trạng ăn uống, càng không thể nhặt thức ăn từ dưới đất lên ăn, nhưng cái bánh bao kia lăn qua lăn lại rồi dừng lại ngay bên chân nàng. Nàng nhặt lên nhìn, cảm giác trong tay giống như cầm một cục đá vậy.
Nàng vung tay ném nó ra ngoài, bánh bao đập vào cửa sắt, "choang" một tiếng, vang vọng lại.
Không lâu sau, một bóng người xuất hiện bên ô cửa sổ nhỏ, ngay lập tức tiếng chìa khóa xoay trong ổ khóa vang lên. Nàng giật mình, không phải lính canh ngục nghe thấy tiếng động đến dạy dỗ nàng chứ?
Nàng vội vàng đứng dậy, làm bộ tư thế phòng vệ.
Cùng lúc đó, cửa được mở ra, Kỷ Duy Tâm vừa nhìn thấy người tới mặc trang phục giống với lính canh ngục, theo bản năng lùi lại một bước, nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt người đó, nàng lập tức ngây người.
"Dịch Lâm? Sao ngươi lại tới đây?"
Dịch Lâm nói: "Vương gia không yên lòng, sai thuộc hạ đến xem vương phi." Nói rồi, hắn đưa cho Kỷ Duy Tâm một hộp thức ăn khá lớn.
Kỷ Duy Tâm nhận lấy hộp cơm, vừa cảm thấy tủi thân lại vừa cảm thấy an tâm. "Ngươi vào đây bằng cách nào? Chẳng phải hoàng thượng không cho phép ai thăm hỏi sao?"
"Vương gia cầu xin rất lâu, Hoàng thượng mới đồng ý."
"Ồ, vậy... sao vương gia không tự đến?" Kỷ Duy Tâm có chút thất vọng.
Dịch Lâm nhận ra tâm trạng của nàng, giải thích: "Hoàng thượng đồng ý cho người thăm, nhưng yêu cầu duy nhất là vương gia không được vào. Người ở bên ngoài, Tam Nguyên công công đang ngăn cản."
Ngay bên ngoài, chỉ cách một bức tường...
Kỷ Duy Tâm thở dài, thật muốn gặp hắn.
Dịch Lâm quan sát xung quanh, nhíu mày, rồi nói với Kỷ Duy Tâm: "Vương phi chờ một lát." Nói rồi hắn cúi đầu bước ra ngoài.
Không lâu sau, hắn lại quay lại, theo sau là một công công và vài lính ngục, Dịch Lâm đứng ở cửa: "Vương phi ra đây, chúng ta đổi chỗ."
Kỷ Duy Tâm hoài nghi đi theo hắn, rất nhanh được dẫn tới một phòng giam lớn hơn hẳn, bên trong đầy đủ ánh sáng, khô ráo và thoải mái, còn có một chiếc giường! Mặc dù chỉ là một tấm ván gỗ, nhưng so với đống rơm khô trước đây thì phải gọi là xa hoa hơn rất nhiều!
Nhà ngục cũng có sự phân biệt đối xử, thật đáng xấu hổ!
Dịch Lâm dẫn nàng vào phòng giam, giúp nàng bày cơm xong thì rời đi. Đợi Kỷ Duy Tâm ăn no uống đủ, hắn lại vào, đưa cho nàng một con cào cào làm bằng cỏ: " Đây là Vương gia tự mình làm."
Kỷ Duy Tâm cầm con cào cào, cúi đầu, cảm thấy muốn khóc. "Nói với hắn là ta rất ổn, đừng lo lắng."
Dịch Lâm nói: "Vương gia nói, đợi vương phi ra ngoài rồi, ngài ấy sẽ biểu diễn uống canh mơ chua cho vương phi xem."
Biểu cảm của Dịch Lâm có chút khó hiểu, rõ ràng là không hiểu ý nghĩa của câu nói kỳ lạ này. Nhưng Kỷ Duy Tâm lập tức cười phá lên, ôm bụng cười đến ngã lăn ra trên giường.
Nói đến canh mơ chua, còn có một câu chuyện đằng sau.
Hôm ấy, ngày hè oi bức, thời tiết ngột ngạt, Kỷ Duy Tâm chán ăn, không muốn ăn cơm. Nhạc Trạm lo lắng đến mức quay vòng vòng, tìm đủ mọi cách để làm cho nàng những món thanh mát, dễ ăn. Thậm chí hắn còn vào trong cung vơ vét. Sau đó Đức phi nghe nói được chuyện này bèn giới thiệu cho Nhạc Trạm nhiều món ăn chua ngọt, trong đó có một món canh mơ chua.
Dù canh mơ chua không phải là món gì lạ, nhưng vì từ nhỏ Nhạc Trạm đã không thích ăn đồ chua, nên chưa từng thử qua món này. Quả Quả đứng bên cạnh mắt sáng lên, hô lớn: "Ngon lắm, ngon lắm!" Nhạc Trạm bị nhóc con nói đến mức thèm thuồng, bèn bảo phòng bếp làm một bát, kết quả vừa uống một ngụm đã muốn nôn ra ngay lập tức.
Cả đời hắn chưa từng uống qua thứ đồ dở tệ như vậy!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!