Hoàng đế khẽ gật đầu. Tam Nguyên công công lập tức phất tay, ra hiệu ngự y lui ra, rồi nhỏ giọng thưa:
"Hoàng thượng, ngài có muốn vào thăm nương nương không?"
Hoàng thượng phất tay, vẻ mặt lộ rõ sự chán ghét:
"Trở về cung Càn Thanh."
Hoàng thượng đứng dậy, cất bước nhanh ra ngoài, khi đi qua chỗ Nhạc Trạm thì hơi dừng lại: "Đi theo trẫm!"
Nhạc Trạm tuy còn giận hoàng thượng, nhưng nghĩ đến nơi này là tẩm cung của Thục phi thì hắn không muốn ở lại lâu thêm, đành theo chân người rời khỏi.
Ra khỏi cung Vĩnh Thọ, đi thêm một đoạn, hoàng thượng chợt dừng bước, quay người đối mặt với Nhạc Trạm: "Đệ định giận dỗi với trẫm đến bao giờ? Hiện tại chuyện cấp bách nhất là nghĩ cách cứu đệ muội ra ngoài. Đệ chỉ biết giận dỗi thì có ích gì?"
Nhạc Trạm lạnh mặt, ánh mắt hờ hững, đáp lời:
"Không cần hoàng thượng lo lắng, thảo dân sẽ tự mình tìm cách."
Thảo dân?
Hoàng thượng nghe xong liền siết chặt nắm tay, tức giận đến mức muốn bóp ch ết tên tiểu tử chết tiệt này ngay tại chỗ:
"Đệ đây là muốn đoạn tuyệt quan hệ với trẫm?"
Nhạc Trạm im lặng, ánh mắt lạnh nhạt như ngầm thừa nhận.
Hoàng thượng giận quá, vung tay đập vào gáy hắn một cái:
"Có tức phụ rồi là quên luôn huynh trưởng phải không? Trẫm khổ cực nuôi đệ bao nhiêu năm, đệ trả ơn trẫm như thế đó hả? Thảo dân? Được! Được lắm! Đã muốn làm thảo dân thì trẫm cho đệ toại nguyện !"
Nói xong, hoàng thượng phất áo bỏ đi, vừa sải bước, vừa giận dữ quát:
"Truyền chỉ! Truyền chỉ cho trẫm! Ninh Vương ngỗ nghịch bất kính, hủy bỏ thân phận vương gia, giáng làm thứ dân!"
Nhạc Trạm nghe xong, ban đầu còn có chút áy náy vì chọc giận hoàng đế, nhưng vừa nghe được câu đó thì trong lòng lại càng thêm tức tối. Hắn hừ lạnh một tiếng, xoay người bỏ đi...............
Đến giờ cung yến, quan viên lần lượt vào cung. Kỷ tướng quân cùng phu nhân và Kỷ Trạch dắt tay nhau cùng tới nhưng chưa kịp bước qua đại môn đã thấy cung nhân tiến tới hành lễ, cung kính thưa:
"Kỷ tướng quân, Kỷ phu nhân, Kỷ tiểu tướng quân, vương gia đã đợi chư vị ở thiên điện từ lâu."
Kỷ tướng quân nghe vậy, lập tức cười lớn, nét mặt vui mừng khôn xiết:
"Mau dẫn đường! Mau dẫn đường!"
Ông ấy đã lâu lắm rồi chưa được gặp nữ nhi bảo bối của mình nên nhớ muốn chết.
Vu thị cũng mỉm cười:
"Làm phiền công công dẫn đường."
Khi vào tới thiên điện, Kỷ tướng quân không kìm được mà dõi mắt nhìn quanh:
"Duy Tâm đâu? Nữ nhi của ta đâu?"
Vu thị bật cười:
"Ông nhìn xuống đất là đang tìm cái gì? Nữ nhi bảo bối của ông chẳng lẽ lại từ dưới đất chui lên sao?"
Kỷ tướng quân cười ha ha. Kỷ Trạch đứng cạnh không nhịn được cũng cười, liền bị phụ thân gõ một cái:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!