Nhạc Trạm tức giận đùng đùng mang theo người quay lại vương phủ tìm Phong Minh tính sổ, nhưng lại bị Kỷ Duy Tâm ngăn lại ngoài cửa, nói rằng Phong Minh đã được đại phu khám qua, hiện giờ đã nghỉ ngơi rồi.
Nhạc Trạm thở phào, nhưng cơn giận lại bốc lên.
Nha đầu này gây ra bao nhiêu chuyện như vậy mà còn không biết xấu hổ nằm đó nghỉ ngơi! Nghỉ cái gì mà nghỉ! Chạy đi! Xem ngày mai ta có đánh gãy chân muội không!
Tuy nhiên khi biết Phong Minh vừa bỏ trốn không lâu đã bị mấy tên d@m tặc lừa gạt, bị hạ thuốc suýt bị c**ng bức thì tất cả cơn giận của Nhạc Trạm lập tức chuyển hướng. Hắn gọi Dịch Lâm: "Mang người đi bắt mấy tên d@m tặc đó ngay!"
Dịch Lâm nhìn bàn tay siết chặt và khuôn mặt lạnh lùng của Nhạc Trạm, bất đắc dĩ nói: " Vương gia, ngài biết mấy tên d@m tặc đó ở đâu không?"
Nhạc Trạm trừng mắt nhìn hắn: "Làm sao ta biết được?!"
Dịch Lâm buông tay: "Vậy thuộc hạ làm thế nào mà biết được?!"
Nhạc Trạm nghẹn lời, lại quay sang hỏi Kỷ Duy Tâm: "Phong Minh làm thế nào chạy thoát?"
Kỷ Duy Tâm chỉ tay về phía bên cạnh: "Hồ Đồ Đồ cứu nàng ta về."
Lúc này Nhạc Trạm mới chú ý đến người đứng trong bóng tối nãy giờ. Hồ Đồ Đồ bước ra ngoài sáng, chắp tay thi lễ: " Ty chức tham kiến vương gia." Hắn khẽ ho một tiếng, nhìn Kỷ Duy Tâm, "Đồ Đồ là nhũ danh của ty chức, không tiện gọi ra, đã nhiều năm không dùng tới nữa, vương phi vẫn nên gọi đại danh của ty chức thì hơn."
"Không đâu, ta thấy rất đáng yêu mà." Kỷ Duy Tâm không để bụng.
Nhạc Trạm ngay lập tức không vui, thì thầm: "Nhũ danh của ta cũng đáng yêu mà!"
Kỷ Duy Tâm liếc hắn một cái: "Chuyện chính mới quan trọng!" Nàng hỏi Hồ Đồ Đồ: "Hồ đại nhân tìm được Phong Minh ở đâu? Còn mấy tên cướp đó thì sao?"
Hồ Đồ Đồ sờ mũi, nhẹ nhàng trả lời: "Mấy tên d@m tặc kia đã bị ty chức giải quyết rồi." Hắn liếc nhìn hai người đang ngạc nhiên, tiếp tục nói: "Nếu vương gia và vương phi còn thấy chưa hả giận, có thể phái người đi quất xác bọn chúng. Xác của bọn chúng chắc vẫn còn ở ngọn đồi nhỏ phía trước núi Long Tuyền."
Nhạc Trạm và Kỷ Duy Tâm nhìn nhau một cái, rồi đồng loạt quay lại giơ ngón cái lên: Đủ tàn nhẫn!
Chẳng qua Nhạc Trạm rất tò mò:
" Sao Hồ đại nhân lại trùng hợp xuất hiện gần núi Long Tuyền vậy?"
Hồ Đồ Đồ thoáng mím môi, ánh mắt lảng tránh, lắp bắp nói:
"Hôm nay… hôm nay là ngày nghỉ…"
Nhạc Trạm nhíu mày càng sâu, tỏ vẻ ngờ vực:
"Ngày nghỉ mà đến tận núi Long Tuyền sao?"
Hồ Đồ Đồ bỗng ho khan, lập tức quay mặt đi không đáp lời. Kỷ Duy Tâm thấy thế, liền kín đáo véo Nhạc Trạm một cái.
Thật là không biết nhìn mặt đoán ý gì cả!
Sáng hôm sau, mãi đến khi mặt trời lên cao, Phong Minh mới tỉnh giấc, được nha hoàn dìu đến chính sảnh dùng bữa trưa, lại bất ngờ phát hiện có thêm một người ở đây. Đôi mắt nàng ta lập tức mở lớn, nhìn chằm chằm Hồ Đồ Đồ mà hỏi:
"Sao ngươi lại ở đây?"
Hồ Đồ Đồ nghe vậy chỉ nhếch miệng cười không đáp.
Nhạc Trạm Lại lộ ra vẻ mặt nặng nề, liếc nhìn nàng ta một hồi lâu, rồi thở dài ngao ngán:
"Phong Minh à, chuyện đã đến nước này, dù muốn hay không, muội cũng phải chấp nhận thôi. Ta thấy Hồ đại nhân là người chính trực, sau này hẳn sẽ không bạc đãi muội. Suy cho cùng, việc này cũng là muội có lỗi với người ta… Muội hãy thu bớt tính tình lại, sống yên ổn với Hồ đại nhân đi. Dẫu ca ca đây không nỡ, nhưng gái lớn gả chồng, muội…"
"Dừng dừng dừng!" Phong Minh không hiểu ra làm sao, giọng đầy nghi hoặc: "Biểu ca, huynh đang nói cái gì vậy?"
Nhạc Trạm lắc đầu, gương mặt đượm vẻ bi thương:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!