Chương 24: (Vô Đề)

Quả nhiên, hôm ấy Phong Minh ở trong cung suốt cả ngày, mãi đến lúc chạng vạng mới trở về phủ Ninh Vương. Vừa bước qua cổng lớn, nàng ta đã khí thế hừng hực xông thẳng đến chỗ Kỷ Duy Tâm và Nhạc Trạm. Sau đó, "bịch" một tiếng, quỳ rạp xuống, ôm chặt lấy chân Nhạc Trạm, vừa khóc lóc thê thảm vừa kể lể:

"Nhị biểu ca, cầu xin huynh cứu muội! Muội không muốn gả cho cái tên ngốc Hồ Đồ Đồ kia đâu! Tên đó rõ ràng là đầu óc có vấn đề. Nếu gả cho hắn, muội chắc chắn sẽ bị hắn hành hạ đến chết. Xin huynh, nói giúp muội với đại biểu ca đi. Muội cam đoan từ nay về sau sẽ không đánh huynh nữa, được không?"

Bao năm qua Phong Minh chưa từng hạ mình cầu xin ai như thế. Trong lòng Nhạc Trạm hả hê vô cùng, nhưng ngoài mặt lại làm ra vẻ khó xử. Hắn khẽ rung rung chân, nhíu mày than thở:

"Phong Minh, không phải huynh không muốn giúp, chỉ là hoàng huynh đã hạ thánh chỉ, lời vàng ý ngọc sao có thể dễ dàng thay đổi? Huynh quả thực là lực bất tòng tâm."

Phong Minh nghe vậy, ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn, rồi lại quay sang nhìn Kỷ Duy Tâm. Ngay sau đó, nàng ta lập tức lao đến ôm lấy tay Kỷ Duy Tâm, khóc lóc:

"Vương tẩu! Tẩu tẩu thân yêu của muội! Tẩu là tẩu tẩu duy nhất của muội, cầu xin tẩu cứu muội với! Muội hứa từ nay về sau sẽ không làm phiền tẩu nữa!"

Kỷ Duy Tâm thấy nàng ta như vậy, đành đỡ nàng ta dậy, dìu đến ghế ngồi rồi lấy khăn lau nước mắt cho nàng ta. Sau đó, nàng rót một chén trà đưa qua, đợi Phong Minh bình tĩnh lại mới dịu dàng hỏi:

"Nào, nói cho tẩu tẩu thân yêu của ngươi nghe xem, vì sao ngươi không muốn gả cho Hồ Đồ Đồ?"

Phong Minh vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào đáp:

"Tên Hồ Đồ Đồ đó đầu óc có vấn đề! Muội chỉ xé rách một tờ giấy của hắn mà hắn đuổi theo muội chạy suốt ba con phố! Đúng là tên quỷ hẹp hòi! Nhất định hắn vẫn còn ghi hận trong lòng, sau này kiểu gì cũng tìm cách trả thù muội. Muội tuyệt đối sẽ không gả cho hắn!"

Kỷ Duy Tâm nghe vậy, khẽ vỗ vỗ tay nàng ta, tiếp tục hỏi:

"Thế ngươi muốn gả cho người như thế nào?"

Phong Minh ngẩng đầu, theo bản năng định chỉ tay về phía Nhạc Trạm, nhưng vừa đưa tay lên đã thấy sắc mặt Kỷ Duy Tâm không đúng, nàng ta vội rụt lại, gãi đầu lúng túng đáp nhỏ:

"Muội thích người có… khí khái nam nhi."

Kỷ Duy Tâm nghe vậy mà muốn đỡ trán.

Khí khái nam nhi là thứ gì, sao nàng chưa bao giờ thấy ở Nhạc Trạm?!

Sau một hồi suy tư, Kỷ Duy Tâm cười khuyên nhủ: "Nếu vậy, không bằng để ta giúp ngươi tìm một người "có khí khái nam nhi", ngươi thấy thế nào?"

Phong Minh chần chừ hồi lâu, cuối cùng cũng khẽ gật đầu. Kỷ Duy Tâm mỉm cười, nói tiếp:

"Vừa hay sắp tới trung thu, hàng năm hoàng thượng đều thiết yến chiêu đãi bá quan. Đến lúc đó, ta sẽ xin hoàng thượng cho mời thêm một vài thanh niên tài tuấn để ngươi chọn lựa, được chứ?"

Phong Minh hiếm khi ngoan ngoãn, lần này lại gật đầu đồng ý mà không cãi lại.

Sau khi Phong Minh rời đi, Nhạc Trạm không vui, lập tức ghé lại gần Kỷ Duy Tâm, làu bàu:

"Nương tử, chúng ta chẳng phải đã định sẵn Hồ Đồ Đồ rồi sao? Sao còn phải tìm thêm thanh niên tài tuấn làm gì? Nhỡ đâu nha đầu đó vừa thấy kẻ nào ưa nhìn liền chạy theo thì sao? Tuy tính tình Hồ Đồ Đồ kỳ lạ nhưng vẫn đáng tin cậy hơn cả."

Kỷ Duy Tâm liếc hắn một cái, gõ lên trán hắn:

"Ngốc ạ! Chàng mau đi nói với hoàng thượng, mời tất cả những người già nua xấu xí, đầu trâu mặt ngựa tới để làm nổi bật Hồ Đồ Đồ là được."

Nhạc Trạm nghe xong, mắt sáng lên như sao, mặt đầy vẻ khâm phục:

"Nương tử anh minh!"

Phong Minh bỏ chạyVì để chuẩn bị cho yến tiệc Trung thu, Kỷ Duy Tâm và Nhạc Trạm đã tốn không ít tâm tư. Bọn họ thậm chí còn lập ra cả một kế hoạch tỉ mỉ. Từ thời điểm Hồ Đồ Đồ lên sân khấu, cách ăn mặc, đến cả thần thái biểu hiện đều được thiết kế cẩn thận. Hai người dốc lòng tạo dựng hình tượng một tướng công hoàn mỹ, mong một lần ra chiêu sẽ chiếm trọn được trái tim của Phong Minh.

Không chỉ vậy, bọn họ còn xin hoàng đế sắp xếp chỗ ngồi cho các khách mời, đặt Hồ Đồ Đồ ngồi ngay đối diện Phong Minh, để nàng ta chỉ cần ngước mắt là thấy. Còn những người ngồi trong tầm mắt nàng ta thì đều cố tình sắp xếp thành các vị quan già râu bạc hoặc dung mạo tầm thường, nhằm làm nền cho Hồ Đồ Đồ nổi bật hơn.

Trong quá trình chuẩn bị, hai người thường xuyên vào cung xin ý kiến của Đức phi, đôi khi hoàng đế cũng tham dự vào thảo luận. Cả bốn người vì hôn sự của Phong Minh mà bận tâm không ít, cuối cùng ngay đến cả kế hoạch sau yến tiệc, giúp Hồ Đồ Đồ theo đuổi Phong Minh cũng được bàn bạc đâu vào đấy rồi.

Nhưng đến khi mọi chuyện đã được lên kế hoạch xong, ai sẽ là người đi nói với Hồ Đồ Đồ lại trở thành vấn đề nan giải.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!