Nhạc Trạm kéo nàng vào lòng, ôm thật chặt, khóe mắt nheo lại, cười nói: "Ta biết nàng thích ta đến cuồng si, yêu ta đến phát điên rồi!"
Kỷ Duy Tâm: "…"
Cảm giác ôm giai nhân trong lòng… thật là lâu lắm rồi mới lại được tận hưởng!
Nhạc Trạm ôm nàng, dụi tới dụi lui, trong lòng bỗng rộn ràng chẳng thể yên. Hắn cúi đầu, định hôn nàng. Kỷ Duy Tâm ngửi thấy mùi rượu nhè nhẹ còn sót lại, nghĩ đến việc hắn chưa đánh răng, lập tức ghét bỏ mà đẩy mặt hắn ra.
Nhạc Trạm bị nàng đẩy đến ngẩn ngơ, chớp chớp mắt, môi mím lại, uất ức cúi đầu. Hắn buông Kỷ Duy Tâm ra, lật người quay mặt vào trong, ôm chăn cuộn thành một đống, bắt đầu thút thít.
Kỷ Duy Tâm thấy thế, không khỏi dở khóc dở cười, từ phía sau chọc chọc hắn: "Này—"
Nhạc Trạm bực tức vung tay đẩy nàng, đẩy hai lần không trúng, lại quấn chăn lùi vào trong.
Kỷ Duy Tâm lại chọc hắn lần nữa: "Giận rồi à?"
Nhạc Trạm vùi đầu vào chăn, giọng nói nghe u uất: "Nàng ghét bỏ ta…"
Kỷ Duy Tâm nhịn không được muốn bật cười: "… Ta đâu có."
"Rõ ràng là có!!!"
"Thật sự không có mà!"
Nhạc Trạm từ từ quay đầu lại, liếc nàng một cái: "Thật không có?"
"Ừ, thật mà!" Kỷ Duy Tâm gật đầu chắc chắn.
Nhạc Trạm chu môi, nhích lại gần, hừ hừ nói: "Vậy nàng hôn ta một cái, ta sẽ tha thứ cho nàng."
Cảm giác như đang dỗ một đứa trẻ… Kỷ Duy Tâm thầm thở dài, cuối cùng cúi đầu nhận mệnh, ghé lại, khẽ chạm môi hắn một cái: "Được chưa?"
"Chưa đủ!" Nhạc Trạm kiên quyết đáp, Kỷ Duy Tâm cảm giác như bị trêu chọc, suýt chút nữa muốn đấm hắn, thì thấy Nhạc Trạm lại chu môi, hừ hừ nói thêm: "Còn phải li3m một cái nữa…"
Kỷ Duy Tâm: "…" Đây quả thực là minh chứng điển hình của câu "được voi đòi tiên"!
.......
Tiểu biệt thắng tân hôn.(*)
(*) Tiểu biệt thắng tân hôn ( ): Xa nhau một chút còn hơn cả tình mới cưới
Sau một thời gian dài cãi vã, Nhạc Trạm và Kỷ Duy Tâm nay mới làm lành, tình cảm lại càng thêm gắn bó. Bọn họ quấn quýt trên giường hồi lâu mới chịu xuống. Tiểu Đường dẫn theo vài nha hoàn đến hầu hạ bọn họ rửa mặt thay y phục, vừa nhìn thấy bọn họ âu yếm không rời, nàng ấy liền thầm hậm hực. Nhưng dù thế nào, bọn họ cũng cứ nắm tay nhau không rời, làm Tiểu Đường không dám tỏ vẻ trước mặt Kỷ Duy Tâm.
Chờ đến khi nàng quay đi, Tiểu Đường mới nhân lúc không ai để ý lén trừng mắt, khẽ "hừ" một tiếng với Nhạc Trạm.
Nhạc Trạm phe phẩy cây quạt, tâm trạng thoải mái, cười đáp lại: "Đại gia ta không chấp nhặt với ngươi!"
Ngay cả lúc rửa mặt hai người cũng phải nắm tay nên làm chậm trễ cả quá trình trang điểm thay y phục. Trong phòng ăn, Phong Minh đã đói đến mức kiếm cớ gây sự trong lúc đợi bọn họ.
Lão quản gia bị nàng ta làm khó đến khổ sở, cuối cùng cũng đợi được hai vị chủ nhân xuất hiện. Ông ấy vội vã chạy đi ra lệnh cho người hầu dọn đồ ăn lên.
Phong Minh nhìn bọn họ tay trong tay mà trừng mắt kinh ngạc. Nhưng đáng tiếc, bọn họ chẳng hề nhận ra, chỉ mải mê đưa mắt nhìn nhau đầy tình ý, chẳng cho nàng ta lấy một cái liếc. Nàng ta giận đến mức chống nạnh, lao tới chen vào giữa bọn họ.
Nhạc Trạm và Kỷ Duy Tâm đang "tình nồng ý đượm" bỗng bị phá ngang, đồng loạt nhíu mày nhìn kẻ gây rối, đồng thanh quát: "Tránh ra!"
"Không tránh!" Phong Minh lập tức quàng tay qua cổ Nhạc Trạm, nhảy lên, hai chân kẹp chặt eo hắn.
Nhạc Trạm suýt bị nàng ta kéo ngã, hét lên: "Ui da! Nặng quá!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!