Kỷ Duy Tâm không để ý tới ông ta, tự mình đi xung quanh xem. Chưởng quầy kiên trì đi theo sau nàng. Đến khi ánh mắt nàng dừng lại trên một món đồ thượng phẩm, ông ta lập tức tiến lên giải thích: "Đây là ngọc Hòa Điền tốt nhất..."
Kỷ Duy Tâquầym lạnh lùng liếc ông ta một cái. Chưởng nhanh chóng rụt cổ lùi lại phía sau.
Phiền nhất chính là mấy kẻ theo đuôi nịnh bợ này! Lão tử không biết tự mình xem sao?
Cuối cùng Kỷ Duy Tâm chọn trúng một cây trâm ngọc Dương Chi. Nàng ngắm trái ngắm phải, lại mượn dao khắc của trưởng quầy, khắc một con rùa đen lên khoảng trống trên hình tròn nhỏ ở phía đầu trâm, sau đó mới trả tiền rời đi.
Trên đường hồi phủ, Kỷ Duy Tâm luôn cúi đầu vuốt v e cây trâm kia, vừa nhìn vừa cười. Tiểu Đường bĩu môi đi theo phía sau, cực kỳ bất mãn.
Đã nói là đi dạo phố cơ mà?
Bỗng nhiên phía trước xuất hiện quan binh mở đường. Kỷ Duy Tâm liền kéo Tiểu Đường lui sang một bên, nhìn đội ngũ xe ngựa dài dằng dặc đi qua. Có hai hàng thị vệ canh giữ phía trước và phía sau, ở giữa là xe ngựa xa hoa phô trương. Thân xe làm bằng gỗ đen được mạ vàng, mỗi góc đều treo chuông gió lưu ly xinh đẹp.
Tiểu Đường tấm tắc khen ngợi: "Ai mà phô trương như vậy?"
Kỷ Duy Tâm liếc mắt một cái, không có chút hứng thú nào: "Kệ đi!"
Cho đến khi đoàn xe đi qua, Tiểu Đường vẫn còn tò mò ngoái đầu nhìn theo: "Ta cược bên trong xe là một nữ tử."
Kỷ Duy Tâm gật đầu, nói một cách có lệ: "Ngươi thật thông minh!"
Tiểu Đường không hiểu được sự bình tĩnh và chán chường của Kỷ Duy Tâm, cho đến khi hai người nhìn thấy cỗ xe ngựa kia dừng trước cổng phủ Ninh vương. Kỷ Duy Tâm nhíu mày. Tiểu Đường rất không phúc hậu mà nghĩ thầm: Thế này rồi thì xem người có tò mò không!
Hai người bước vào đại môn, nhận ra thủ vệ, hạ nhân, gia đinh đều không thấy đâu, mãi đến khi vào đến sảnh ngoài mới nhìn thấy một đám người đang túm tụm lại với nhau.
"Các ngươi đang làm gì thế?" Tiểu Đường tiến tới vỗ vai một tiểu gia đinh rồi hỏi.
Tiểu gia đinh không thèm quay đầu lại, hất tay nàng ấy ra, tiếp tục duỗi cổ nhìn vào bên trong, tốt bụng giải thích một câu: "Ngươi tự mình xem đi. Vương gia đưa một mỹ nhân về phủ. Thật sự rất xinh đẹp!"
Tiểu Đường cũng duỗi cổ vào nhìn bên trong, thấy một nữ tử mặc hoa phục đang kéo tay vương gia, gần như dựa cả người lên người hắn. Một tiểu gia đinh đứng ở phía trước ngại ngùng đỏ mặt tự giới thiệu với nàng ta.
Phía sau tiểu gia đinh, tất cả gia đinh xếp thành một hàng dài, vui vẻ chờ đợi được lên sân khấu. Hiện trường ồn ào nhốn nháo, nàng ta cười duyên nói: "Các ngươi không cần gấp, từng người lần lượt tới!"
Giọng nói nũng nịu như nước suối róc rách chảy qua khe đá dịu dàng dễ nghe, trong hoàn cảnh ồn ào nhốn nháo vẫn cực kỳ có lực xuyên thấu. Tiểu Đường bị chặn lại ở bên ngoài cũng vẫn nghe thấy rõ ràng. Kỷ Duy Tâm ở phía sau nàng ấy đương nhiên cũng nghe được.
Ặc...
Tiểu Đường chầm chậm xoay người nhìn về phía Kỷ Duy Tâm. Quả nhiên thấy sắc mặt nàng đen như đít nồi.
"Đều tránh hết ra cho lão tử!!!"
Một tiếng quát lớn khiến hiện trường ồn ào bỗng chốc yên tĩnh lại. Đám người vây xem đồng loạt quay đầu, nhìn thấy Kỷ Duy Tâm thì sợ tới mức lập tức lùi ra sau vài bước, mở ra một con đường cho nàng.
Vì thế Kỷ Duy Tâm liếc mắt một cái đã có thể nhìn thấy Nhạc Trạm đang đứng ở chính giữa và tiểu cô nương đang dính chặt vào người hắn.
Không biết nói gìThấy Kỷ Duy Tâm đằng đằng sát khí đi tới, Nhạc Trạm lập tức sinh ra cảm giác muốn quỳ sụp xuống nhận tội, nhưng cánh tay hắn bị Phong Minh túm chặt lấy. Hắn vừa cử động đã bị nàng ta kéo trở về.
Hắn nhanh chóng rút tay ra, nhưng Phong Minh lại lập tức bắt lấy.
Nhạc Trạm đau khổ nhăn mặt nhìn Phong Minh. Phong Minh lại cười híp mắt: "Trạm ca ca, huynh muốn chạy đi đâu?"
Vẻ mặt của nàng ta rõ ràng là muốn nói "Muốn chạy thoát khỏi lòng bàn tay lão nương à? Cửa sổ cũng không có!". Dựa vào kinh nghiệm đấu tranh với nàng ta nhiều năm của Nhạc Trạm, tỷ lệ hắn chạy thoát thành công chắc cũng gần bằng tỷ lệ hắn có thể mang thai. Vì thế hắn chấp nhận số phận mà gục đầu rũ vai, khóc không ra nước mắt.
Ở bên kia, Kỷ Duy Tâm tỏa ra sát khí ngày càng nặng.
Trạm ca ca?
Nàng cười lạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!