Ngoài cửa vang lên tiếng của Dịch Lâm: "Thuộc hạ không tiện vào trong, có thể phiền vương phi ra ngoài một lát được không? Thuộc hạ có chuyện cần nói."
Một lúc sau, Kỷ Duy Tâm không tình nguyện đi tới gần, kéo cửa ra, dùng khăn gấm che mặt. Dịch Lâm đột nhiên nhìn thấy tạo hình này của nàng thì bị dọa sợ. Kỷ Duy Tâm thầm bất mãn hỏi: "Tìm ta có chuyện gì?"
Dịch Lâm nhìn đi chỗ khác, cẩn thận nói: "Thuộc hạ muốn nói với vương phi về chuyện của vương gia và Tiểu Đào Hồng. Hai người..."
Lời còn chưa nói xong đã bị Kỷ Duy Tâm cắt ngang: "Ta không có hứng thú nghe chuyện của bọn họ chút nào!"
Nàng xoay người muốn vào phòng. Dịch Lâm ở phía sau bất đắc dĩ nói: "Vương phi, ngài thật sự hiểu lầm vương gia rồi."
Bước chân của Kỷ Duy Tâm liền dừng lại.
Tối hôm qua nàng tức tới hỏng đầu, cho nên Nhạc Trạm nói cái gì thì nàng cũng đều không muốn nghe, nhưng thật ra khi bình tĩnh lại, nàng vẫn bằng lòng nghe hắn giải thích. Tuy nhiên cái tên khốn kia lại ra ngoài chơi bời lêu lổng từ sáng sớm! Tức chết nàng rồi!
"Vương gia vẫn luôn có thói quen rút trâm tặng người khác, vương phi hẳn là đã biết. Cây trâm kia của Tiểu Đào Hồng đúng là do vương gia tặng, ừm... chính là khi ngài ấy bị vương phi làm cho ngã gãy chân. Lúc ấy thuộc hạ không có mặt tại hiện trường nên không biết vương gia đã làm gì chọc giận Từ thái y. Sau đó Từ thái y tức giận đã tháo dây buộc nẹp chân của vương gia. Dưới tình thế cấp bách, vương gia không tìm ra thứ để thay thế nên mới mượn đai lưng của Tiểu Đào Hồng.
Vương phi cũng biết tính tình của vương gia, cái dây nơ bướm màu hồng nhạt kia, vương phi hẳn cũng đã từng thấy rồi."
Dịch Lâm nói xong còn cười. Nghĩ một chút mới thấy chủ tử nhà mình còn rất đáng yêu!
Kỷ Duy Tâm vẫn khá tin tưởng vào nhân phẩm của Dịch Lâm. Nghe hắn giải thích như vậy một hồi, nàng cũng biết ngày hôm qua mình trách oan Nhạc Trạm, nhưng nghĩ tới chuyện hắn không tới dỗ nàng thì vẫn có chút tức giận. Vì thế nàng không phục mà hừ một tiếng: "Ngươi nói ngươi không có mặt ở đấy, sao lại biết được đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì? Nói không chừng sau khi bọn họ cởi áo tháo đai lưng còn làm chuyện khác nữa thì sao!"
Đúng là càng nghĩ càng tức!
Dịch Lâm cảm thấy có chút cạn lời. Hắn vốn là người không giỏi ăn nói, hôm nay lại phải căng da đầu nói với nàng những lời này đơn giản là bởi vì không nỡ nhìn bộ dáng đau khổ, buồn bã của chủ tử nhà mình. Hắn thật tình cảm thấy vương gia nhà hắn vẫn là một người rất đáng yêu, dễ chọc.
"Cho dù ngài không tin lời ta nói nhưng vương gia đối xử với vương phi như thế nào, chính ngài cũng không rõ sao?
Đương nhiên Kỷ Duy Tâm hiểu rõ, không cần người khác nói.
Nàng im lặng một lúc lâu mới thấp giọng hỏi: "Vương gia nhà ngươi đi đâu rồi?"
Dịch Lâm nhìn thấy dáng vẻ này của nàng thì biết là nàng đã nghĩ thông, hắn lập tức thở phào nhẹ nhõm nói: "Sáng sớm vương gia đã tiến cung, có lẽ là đi tìm hoàng thượng khóc lóc kể khổ rồi."
Tưởng tượng đến cảnh Nhạc Trạm ôm chân hoàng đế khóc thút thít, Kỷ Duy Tâm lập tức bật cười.
Thấy nàng cười, Dịch Lâm cũng cười theo..........
Ở một bên khác, hoàng cung đại nội.
Cung Càn Thanh.
Trong khi hoàng đế bệ hạ khí phách uy vũ đang vô cùng tập trung phê duyệt tấu chương thì Manh Manh cư sĩ
- Ninh vương điện hạ của chúng ta lại đang chơi ném phi tiêu. Trên bia ngắm có dán một hình người làm bằng giấy, vẽ gương mặt của nương tử chọc hắn tức giận kia?
... Hiển nhiên là không thể nào. Gương mặt vẽ trên bia ngắm kia là Hắc Minh.
Hoàng đế bệ hạ bị tiếng phi tiêu kia làm ồn đến mức không thể tĩnh tâm được, sau một lúc thì đành thở dài bất đắc dĩ, buông bút trong tay xuống: "Đệ cố ý tới chọc tức ta có phải không?"
Hiếm khi Nhạc Trạm không cợt nhả. Hắn ném phi tiêu xuống, đi tới chỗ ngồi, nâng chung trà lên thổi hai cái, sau đó nhấp một ngụm rồi đậy nắp lại, thả xuống, bắt đầu vuốt vuốt tay áo, nhưng không chịu mở miệng.
Hoàng thượng tức giận đến mức trực tiếp ném bút lông qua đây: "Đệ chảnh cái gì mà chảnh hả? Có tin trẫm cho người tịch thu luôn phủ Ninh vương của đệ không?"
"Thu đi." Nhạc Trạm tựa lưng vào ghế ngồi, không chút để ý nói: "Tịch thu xong vừa hay ta cũng muốn xuất gia."
Hoàng đế cạn lời: "Đệ đây là bị cái gì k1ch thích?"
Nhạc Trạm không nói lời nào. Hoàng đế đứng dậy, chắp tay sau lưng chậm rãi đi tới, ngồi xuống bên cạnh hắn, hỏi: "Bị tức phụ bảo bối nhà đệ chọc giận à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!