Chương 19: (Vô Đề)

Cãi nhau một trậnNgồi trên xe ngựa trở về nhà, cuối cùng Kỷ Duy Tâm cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi. Nàng tựa vào vai Nhạc Trạm, để xe ngựa lắc lư ru ngủ. Nhạc Trạm cúi đầu hôn lên tóc nàng, ôm nàng vào trong lòng.

Khi tới trước cửa phủ Ninh vương, Dịch Lâm xốc rèm xe ngựa lên, thấy Nhạc Trạm đang ôm Kỷ Duy Tâm, khom lưng bước ra, nhíu mày như đang cố dùng sức. Hắn đưa tay muốn giúp nhưng lại bị Nhạc Trạm trừng cho một cái.

Còn lâu ta mới cho ngươi ôm tức phụ của ta!

Dịch Lâm trợn trắng mắt, đành phải giang tay ra đỡ hắn xuống.

Thật ra Ninh Vương điện hạ bình thường không phải là người yếu ớt như vậy, nhưng bởi vì bị nội thương còn chưa khỏi nên mới không dùng sức được!

Ai cũng không được khinh bỉ hắn!

Hoàng thượng và cả nhà Kỷ tướng quân đã đợi ở trước cửa, khi nhìn thấy Nhạc Trạm ôm Kỷ Duy Tâm xuống xe ngựa liền cùng nhau ra đón. Kỷ tướng quân nhất thời vội vàng không cẩn thận đụng phải người hoàng đế. Hai người liếc mắt nhìn nhau. Kỷ tướng quân không phục lắm mà hừ lạnh một tiếng. Vu thị ở một bên kéo ông ấy lại. Kỷ tướng quân mới bĩu môi không tình nguyện mà nhận tội, lui về phía sau một bước.

Không phải Kỷ tướng quân dĩ hạ phạm thượng, coi rẻ thiên uy mà là ông ấy đang tức giận với hoàng đế. Nữ nhi bảo bối của mình bị lạc mất, vậy mà đến hôm nay ông ấy mới nhận được tin tức! Quả thật là đáng giận!

Kỷ Trạch nghe nói Nhạc Trạm bị nội thương, lúc này lại thấy sắc mặt hắn tái nhợt nên vội vàng đi qua muốn nhận lấy Kỷ Duy Tâm từ trong tay hắn nhưng Nhạc Trạm lại rất không vui: "Tự ta có thể làm được!"

Kỷ Trạch thấy vậy cũng đành thôi.

Nhạc Trạm bái kiến hoàng huynh của mình xong rồi mới quay ra chào hỏi phu thê Kỷ tướng quân. Kỷ tướng quân đỏ bừng hốc mắt nhìn Kỷ Duy Tâm. Nàng nhắm mắt ngủ ngon lành trong lòng Nhạc Trạm. Kỷ tướng quân đau lòng không thôi, bất mãn cong miệng lên.

Vu thị thấy Kỷ Duy Tâm ngủ trước mặt hoàng thượng thật sự không ổn nên muốn gọi nàng dậy nhưng lại bị Nhạc Trạm ngăn lại: "Hai ngày qua nàng ấy đã mệt lắm rồi, cứ để cho nàng ấy ngủ thêm chút nữa đi."

Thấy hắn có thể che chở cho Kỷ Duy Tâm như vậy, Vu thị rất vui lòng. Bà ấy không thấy hoàng đế có ý trách tội thì cũng không nhiều lời nữa.

Nhạc Trạm ôm Kỷ Duy Tâm đi vào trong. Đám người hầu đứng xếp hành hai bên, mở ra một con đường lớn ở giữa. Đi hết một đường, cánh tay Nhạc Trạm ngày càng mỏi. Hắn cắn chặt khớp hàm, gian nan bước lên bậc thang.

Đến khi hắn thật vất vả leo hết chín bậc thang, đứng trước cổng lớn thở hồng hộc thì Kỷ Trạch đi sau bỗng không đành lòng nói: "Vẫn nên để ta đi."

Nhạc Trạm vội vàng siết chặt cánh tay mình, vừa bước đi vừa quay đầu nói với hắn: "Không cần..."

Nhưng còn chưa nói hết câu, cả người hắn đã nghiêng về phía trước. 

Đậu má lại vấp ngạch cửa!

Kỷ Trạch nhanh tay kéo hắn lại nhưng Kỷ Duy Tâm ở trong lòng hắn lại bị hất văng ra ngoài, ngã trên mặt đất còn lăn hai vòng.

"Ai da má nó!!!" Kỷ Duy Tâm bị quăng ngã đến tỉnh.

Một đám người không nỡ nhìn thẳng đều lấy tay che trán..........

Từ thái y đã sớm bị hoàng đế gọi tới chờ sẵn. Ông ấy khám qua thương thế của Kỷ Duy Tâm, khai phương thuốc, để nàng tựa vào giường nghỉ ngơi, sau đó lại đi bắt mạch cho Nhạc Trạm. Nhạc Trạm thất thần vươn tay, nhìn về phía Kỷ Duy Tâm.

Nhưng Kỷ Duy Tâm đang giận dỗi, quay mặt vào trong. Hắn thấy hơi thất vọng.

Thật ra trong phòng này, người tức giận cũng không chỉ có mình Kỷ Duy Tâm mà còn có cả Kỷ tướng quân! 

Ông ấy tận mắt nhìn thấy nữ nhi bảo bối của mình bị người khác "bắt nạt", tức giận đến mức muốn xông lên lấy đầu kẻ đó, nhưng mỗi lần đều bị Vu thị kịp thời kéo về. 

Đến khi Từ thái y khám xong cho cả hai người thì Kỷ tướng quân lại thở phì phì nói muốn đưa Kỷ Duy Tâm về nhà. Nhạc Trạm nóng nảy trực tiếp nhảy xuống giường, chạy đến bên mép giường của Kỷ Duy Tâm, giang tay ra ngăn cản: "Không được không được! Không thể đưa nàng ấy đi!"

Kỷ tướng quân nắm chặt tay thành quyền muốn xông lên nhưng lại bị Vu thị kéo lại. Kỷ tướng quân tức hộc máu nói: "Ta muốn đón nữ nhi của ta về nhà, ngài quản được sao? Vương gia nhìn xem ngài đã khiến nữ nhi của ta thành cái bộ dạng gì?" 

Nói rồi ông ấy quay đầu trừng Vu thị: "Đều tại bà! Vì sao nhất định muốn Tâm Tâm gả vào đây? Hiện tại nữ nhi bị ức hiếp thành ra như vậy bà đã vừa lòng chưa?"

Hai người đã thành thân nhiều năm, nhưng đây là lần đầu tiên Kỷ tướng quân to tiếng với bà. Sắc mặt Vu thị trở nên khó coi, ngón tay lúc buông ra lúc siết chặt, lạnh giọng quát: "Ông làm loạn cái gì trước mặt hoàng thượng?!"

Thật ra Kỷ tướng quân nói xong câu kia cũng hơi hối hận. Ông ấy cẩn thận liếc nhìn Vu thị, thấy sắc mặt bà ấy không tốt thì nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nương tử, xin lỗi. Ta không cố ý..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!